80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Phải Yêu Anh

Lười Phải Yêu Anh

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.

òng tin đấu tranh với ba em sao, sao bây giờ ý chí chiến đấu lại sục sôi thế?”
Tô Thiên Thiên nghiêm túc nói, “Chị họ hai nói với em trong điện thoại, chuyện như vậy cũng không khác mấy đứa thanh niên bất hảo bỏ nhà đi ấy, mới đầu phụ huynh sẽ tức giận vô cùng, không đi tìm, thậm chí còn tuyên bố không nhận đứa con này nữa, nhưng nếu quay về lúc đó, nhất định sẽ bị đánh cho mông cũng nở hoa, nếu để lâu hơn một chút, phụ huynh sẽ bắt đầu sốt ruột, cũng chẳng còn tức giận gì nữa, thậm chí bắt đầu đi khắp nơi tìm con, nhưng ngoài miệng thì vẫn nói chờ bắt được đứa con sẽ đánh cho một trận tơi bời, lại qua một thời gian nữa, phụ huynh sẽ chẳng còn tức giận gì nữa, chỉ cần đứa con có thể trở về, sẽ không mắng mỏ gì hết, chỉ biết ôm con khóc thôi.”
“Nghe…” Diệp Khinh Chu suy ngẫm một chút, “Có chút đạo lý, nhưng nghe sao giống như đang gạ gẫm dụ dỗ người ta phạm sai lầm thế nhỉ…”
“Khụ, chị họ mình là luật sư.” Âu Dương trịnh trọng nói, “Đã gặp qua rất nhiều loại ví dụ biến thái như vậy rồi.”
“Có điều biến thái thì biến thái…” Tô Thiên Thiên nhún vai, “Nhưng mà nghe rất có đạo lý.”
“Chân lý thường thường đều vặn vẹo.” Âu Dương chỉ có thể giải thích như vậy, “Nhưng mà, cậu nói hối hận, ngẫm kỹ ra cũng hơi rợn tóc gáy đấy!” Nên nhớ là cậu của cô khá là quyết đoán, chỉ đơn giản nhìn vào cái tính keo kiệt của ông ấy thôi cũng có thể thấy nghị lực quyết không nhận thua kia của ông ấy rồi, keo kiệt cũng phải keo đến cảnh giới không bình thường.
“Có thể…” Tô Thiên Thiên nhìn trời, “Ông ấy bắt đầu tranh tài tiêu tiền với mẹ em? Hay là xài hết tiền tiết kiệm?”
“Ha ha ha ha…” Âu Dương che bụng cười to, “Trừ đi siêu thị mua đồ giảm giá ra, cậu bình thường có tiêu tiền bao giờ! Ha ha…”
“Cho nên làm gì có chuyện gì hối hận đúng không.” Tô Thiên Thiên cũng không lo lắng gì về chuyện này, mặc dù tức trước đến nay cô chưa từng chống đối lại ông Tô bất cứ chuyện gì, không biết hậu quả, có điều nghĩ đến kết quả xấu nhất cũng chỉ là cô vẫn bị ngó lơ như cũ thôi, dù sao cô vẫn luôn bị xem nhẹ, mà sự phản kháng của mẹ, chắc sẽ đạt được thắng lợi cuối cùng.
Ăn cơm trưa xong, Tô Thiên Thiên tiếp tục duy trì tâm trạng tốt đẹp, chuẩn bị cầm tiền lương đi mua chút đồ ăn, khao bản thân mình một chút, tiếc rằng cô lại lười phải đi xa, đang đứng trước máy bán nước tự động ở cửa thang máy nghĩ xem mình nên uống nước nho hay nước mật đào.
Đột nhiên cái váy dài cô đang mặc bị người ta kéo lên, làm cô sợ đến mức nhảy dựng, “A! Ai thế?”
Vừa nghiêng đầu, Tô Thiên Thiên lại nhìn thấy Bối Bối đang chớp chớp mắt đứng sau cô, “Bối Bối?”
“Quả táo!” Bối Bối vươn tay chỉ cô, nhìn qua ấn tượng của cậu bé với Tô Thiên Thiên rất sâu.
Mặc dù không có cảm tình gì với cậu của thằng bé, nhưng vẫn rất thích Bối Bối, cho nên cô ngồi xuống, kéo bàn tay nhỏ nhắn của cậu nhóc, “Mẹ còn chưa về sao?”
“Mẹ…” Bối Bối vươn một bàn tay khác vào trong miệng mút một cái, “Không ở nhà.”
Vậy dạo này Ninh Xuyên không phải ngày nào cũng đưa Bối Bối đi làm theo sao? Tô Thiên Thiên nghĩ, không có trợ lý, còn thêm một đứa trẻ con, sao cô lại cảm thấy có chút áy náy? Có điều không phải anh ta vẫn luôn tự cho là cái gì cũng làm được sao, vậy cứ mặc kệ anh ta đi. “Sao con lại chạy đến đây?” Cô ngước mắt nhìn một chút, chỗ này cách cửa phòng Tài vụ chừng hai mươi mấy mét, lại nghĩ bộ Sáng tạo và bộ Tài vụ cách nhau cũng không xa, nhưng cũng lâu rồi cô chưa thấy Ninh Xuyên.
Sao lại nghĩ đến anh ta rồi? Tô Thiên Thiên khinh bỉ bản thân một chút, lại cười hỏi Bối Bối, “Dì mua nước trái cây cho con uống nha?” Vừa nói vừa bế Bối Bối lên, để cho cậu nhóc có thể nhìn thấy các loại đồ uống bên trong máy, “Muốn cái nào?”
“Dạ….” Bối Bối vươn tay di tới di lui trên mặt kính, “Nho… Táo… Quả đào nhỏ….”
“Muốn cái nào nào?” Tô Thiên Thiên nghiêng mặt hỏi cậu nhóc.
Đối mặt với nhiều lựa chọn như vậy, Bối Bối cảm thấy rất hoang mang, nhìn xung quanh, Tô Thiên Thiên nghĩ mình đúng là đang hành hạ trẻ con, vậy nên mở miệng, “Hay là, quả đào nhỏ nhé?”
“Vâng! Quả đào nhỏ!” Bối Bối vươn tay ôm lấy cổ cô, hôn bẹp một cái.
“Ha ha, nhột quá đi…” Tô Thiên Thiên cười ha ha, móc tiền lẻ trong túi, nhét vào trong, “Nào, mua quả đào nhỏ cho Bối Bối uống…”






“Bối Bối!” Đột nhiên một tiếng kêu vang lên, làm cho hai người sợ hết hồn, Tô Thiên Thiên quay đầu nhìn lại, thì ra là Ninh Xuyên đã mấy ngày không gặp, nhìn vẻ căng thẳng trên mặt anh, có lẽ là bởi vì không tìm được Bối Bối.
“Đậu Đậu!” Bối Bối thò đầu ra khua khua tay với anh.
Tô Thiên Thiên ho khan một tiếng, “Cái đó… vừa nãy thằng bé chạy ra đây,” cô đã quá mức sơ ý, Bối Bối chạy đến đây, tất nhiên phía sau sẽ là Ninh Xuyên rồi!
“Tôi ra ngoài phòng lấy chút đồ, mới chớp mắt đã không thấy nó đâu…” Ninh Xuyên dường như cũng có chút lúng túng, cúi đầu không nhìn cô.
Tô Thiên Thiên cũng quay đầu qua chỗ khác, tiếp tục nhét tiền xu vào, nhấn vào nút chọn nước mật đào, loảng xoảng một tiếng, đồ uống rơi ra ngoài, cô cúi người