Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341756
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.
ông, nghe nói cậu ta còn có một người chị nữa, chậc chậc, ngoài vấn đề mẹ chồng ra, vấn đề cô chồng cũng rất đáng lo đấy. . .” Bà Tô tự nói tự nghe, lần trước Thiên Thiên kể ba cô bảo người đánh Ninh Xuyên, cũng chưa nói rõ nguyên nhân, chi tiết lại càng không.
Nếu như. . . mợ mà điều tra ra lịch sử bi thảm của nhà Ninh Xuyên. . . Âu Dương nghiêng đầu suy ngẫm một chút, chắc là mợ sẽ đồng tình đến nước mắt nước mũi tùm lum mất, lúc đầu mợ nông nổi lấy cậu như vậy, nói muốn dùng tình yêu của mình mang lại cuộc sống hạnh phúc cho ông ấy! Bây giờ nhìn lại, nhân vật chính trong cuộc sống hạnh phúc này, một ở nhà dùng bữa ngay cả dầu cũng không nỡ thêm, một ở bên ngoài điên cuồng vung tiền, một thì lười đến nhân phần cộng phẫn, nghe. . . rất có hiệu quả hài kịch!
“Này này?” Đầu kia bà Tô không nghe được câu trả lời, hét to mấy tiếng, Âu Dương lập tức hồi hồn, “A, con vẫn đang nghe đây.”
“Vậy nhờ con chăm sóc Thiên Thiên nhé, còn nữa, ở công ty con cũng phải thuận tiện giúp mợ hỏi thăm một chút về thói quen sinh hoạt của cậu Ninh Xuyên kia, có hút thuốc không, có uống rượu không, tính tình có nóng nảy không, có ham mê bất lương gì không. . .”
“Biết rồi biết rồi. . .” Khóe miệng Âu Dương hơi co rút, cô chẳng qua là ôm phẩm chất tài nguyên cùng hưởng vĩ đại, chia xẻ chút tin tức buôn dưa mới nhất với mợ mà thôi, nào biết lại rước về lắm phiền toái như vậy chứ.
Ninh Xuyên gọi điện nhờ thủ trưởng Lâm giúp anh liên lạc vị trưởng khoa ở bộ Nội vụ, người trưởng khoa đã được mãn hạn tù đó, lúc nhận được hồi âm đã là cuối tuần.
Chị Ninh San vẫn không có tung tích hay tin tức gì, nhờ chỉ dẫn của dì hàng xóm, Ninh Xuyên tìm được nhà trẻ trong khu, tạm thời gửi Bối Bối vào đó, mặc dù không yên lòng, có điều thực sự không có cách nào.
Cuối tuần, Ninh Xuyên tan làm, đi đón Bối Bối, cậu nhóc kích động hệt như trẻ em bị lừa bán nhìn thấy bố mẹ, ôm chặt lấy anh, giáo viên mầm non cười nói, “Bối Bối, cậu không phải ngày nào cũng sẽ tới đón con sao, sao ngày nào con cũng như là sợ người ta bỏ rơi thế!”
Ninh Xuyên ôm cậu bé, nói cám ơn giáo viên, “Cháu hơi nhát gan, làm phiền cô quá.”
Mới vừa về đến nhà, Ninh Xuyên đã nhận được điện thoại của thủ trưởng Lâm, “Bác Lâm.”
“Tiểu Xuyên à. . .” Ông Lâm gọi anh một tiếng, giọng nói nghe cũng không mấy tinh thần lắm, trong lòng Ninh Xuyên đã mơ hồ cảm thấy chuyện không dễ dàng thuận lợi như vậy, “Bác khó khăn lắm mới tìm được cậu ta, kết quả cậu ta nói những chuyện kia cậu ta cũng chỉ nghe người khác nói hồi còn trong tù, cho dù là thật, cũng không có chứng cứ. Bác thì bác nói là tôi biết cậu nghe được, nhưng muốn hỏi xem còn có đầu mối gì khác không, mới đầu cậu ta còn nghi ngờ bác nói chuyện đó ra. Bác bảo Triệu Cương vừa rồi cũng đã bị thẩm tra, cậu còn sợ gì chứ, cậu ta mới nói là nhớ hồi đó là nghe một bạn tù nói, người đó phạm phải án kinh tế, điều kiện gia đình không tệ, thường xuyên chuyển tiền vào cho anh ta, đút lót cho mấy cảnh ngục với nhân viên, cho nên bình thường cảnh ngục hay tán gẫu với anh ta, mới nói ra chuyện này. Viên cảnh ngục này vốn công tác ở trại tạm giam, cho nên mới biết chuyện trong kỳ thẩm tra của ba cháu. Thế nên đây cũng có thể coi là bí mật tương đối nội bộ, nếu thực sự muốn điều tra, bác nghĩ mấy người đó chắc không ai dám thừa nhận đâu, dù sao nếu tra rõ chân tướng ra, người xui xẻo chính là bọn họ.
Điều này cũng đúng.” Ninh Xuyên thấy lòng lạnh đi một nửa, có điều ngay từ đâu anh cũng không quá trông chờ chuyện này có thể giải quyết một cách dễ dàng, xã hội bây giờ, đừng nói là giúp người khác làm chứng hại đến mình, cho dù không có tổn hại gì đến bản thân cũng chưa chắc đã có người đồng ý giúp người khác làm chứng, khó mà bảo đảm mình sẽ không có thêm một kẻ thù. “Vậy vụ án của Triệu Cương thì sao ạ, thẩm tra thế nào, có tra được chuyện trước kia không ạ?”
“Bác cũng mới nghe về tình hình của Triệu Cương, mặc dù nói là muốn điều tra vụ án của gã, nhưng cũng là điều tra cả một đường dây, nhưng mà có một số việc không ai có thể làm quá to chuyện, có tra thế nào đi nữa, thì cũng chỉ tra được chuyện lúc gã còn làm thị trưởng trước kia là cùng, muốn sâu hơn nữa, cho dù thật sự có quyết tâm nghiêm túc điều tra và lực lượng, cũng chưa chắc có thể tra được chuyện đã lâu như vậy, thời gian quá dài, không nhắc đến những cái khác, nhất là những người trước đây làm việc với ba cháu cũng không biết đã đi đầu rồi!” Thủ trưởng Lâm nói xong, liền thở dài một tiếng.
Ninh Xuyên cũng không biết nên nói gì, chỉ cảm thấy chuyện này giống như tia sáng le lói phía cuối con đường dài đen kịt, nhìn thấy từ rất xa, nhưng đi mãi vẫn không sao tới gần được.
“Aiz, bây giờ bác cũng không giúp gì được cho cháu, người quen cũ phần lớn cũng đã lui về giống bác, còn mấy người trẻ hơn còn tại chức thì lại chẳng nể mặt ông già này.”
“Bác Lâm.” Ninh Xuyên suy nghĩ một chút, “Cháu sẽ đến thành phố N một lần, bác có thể giúp cháu hẹn mấy người đó được không, bất kể thế nào, cháu muốn tự mình đi hỏi, cho dù không có kết quả gì, cũng không thể cứ làm