Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.
ng rồi, em đã nói, chuyện của tôi tôi cũng không nói với em. Nhưng thì ra em cũng chưa từng nhắc đến chuyện ba em đối xử không tốt với em, hơn nữa. . . chuyện nhà tôi, nếu như em muốn biết. . .”
Tô Thiên Thiên rất hiếm khi nhìn thấy Ninh Xuyên nói năng một cách nhún nhường như vậy, với tính cách của anh, cho dù là lúc trước khi ra đi, cũng nói rất lưu loát, lưu loát đến mức kỳ quái! Cô không nhịn được bước lên trước mấy bước, lúc này mới nhìn thấy, Ninh Xuyên nói chuyện mặc dù thẳng người, nhưng đầu cúi thấp, ánh mắt nhìn chằm chằm xuống dưới, thoạt nhìn. . là đang hồi hộp và rối rắm?
“Ninh Xuyên?” Cô thừ dò xét gọi một tiếng, người này không phải là do ai đó ngụy trang đấy chứ!
“Sao?” Anh ngẩng đầu, mặc dù đèn đường không đến mức sáng trưng, nhưng Tô Thiên Thiên vẫn nhìn thấy, màu da khỏe mạnh kia của anh đang trở nên ửng đỏ.
“Anh. . . đang hồi hộp à?’ Cô chớp mắt một cái, loại cảm giác này chí có lúc Ninh Xuyên đang theo đuổi cô mới có, cẩn thận suy nghĩ một chút, thực sự đã bốn năm rồi! Hiếm khi anh đã bày ra cái vẻ khôn khéo tận bốn năm trời rồi mà vẫn còn nhớ được dáng dấp ngượng ngùng thưở ban đầu này!
Ninh Xuyên hít một hơi, nhìn chằm chằm vào Tô Thiên Thiên, nghiêm túc thành khẩn nói với cô, “Thật xin lỗi!”
“Thật, thật xin lỗi cái gì chứ!” Cô cảm thấy cổ họng có chút khô rát.
“Trước kia tôi không nói cho em biết, thậm chí còn không nghĩ tới cảm nhận của em đã ra đi.” Ninh Xuyên nói, “Còn nữa, rất nhiều chuyện tôi còn chưa hiểu rõ, đã tự mình cho ra kết luận, cũng đều không nói với em. .”
Tô Thiên Thiên chớp mắt một cái, cảm thấy bên trong cồm cộm thực khó chịu. Cô đột nhiên cảm thấy con người thực kỳ điệu, có vài thứ dường như rất mong đợi, lúc đột nhiên xuất hiện lại cảm thấy thì ra cũng chẳng có gì hơn vậy. Cô chẳng qua chỉ là giận Ninh Xuyên trước kia đã bỏ rơi mình, cho nên đánh cuộc với anh, đối nghịch với anh, thậm chí bao nhiêu chuyện sau này, có phải đều là do đang mong đợi một kết cục như thế này, anh đứng trước mặt cô, nói với cô những lời này. Nhưng mãi mà anh vẫn chưa nói, mãi mà vẫn chưa nói.
Đến khi Tô Thiên Thiên từ mong đợi biến thành không còn chờ mong gì nữa, lại nói ra vào lúc lơ đãng.
Giống như trước kia anh không cho cô chút thời gian chuẩn bị nào đã đột nhiên ra đi, không cho cô một con đường sống nào.
Nếu như những lời này xuất hiện sớm hơn một chút, vào bốn năm trước sau khi anh ra đi, khi cô một mình chờ đợi trong căn phòng đó, hoặc là chậm hơn một chút, khi cô liều mạng học một đống thứ, rồi lại đi tìm anh, có lẽ cô sẽ cảm động đến nước mắt nước mũi tùm lum, nhưng bây giờ, không phải là không chấp nhận lời xin lỗi này, mà là cảm thấy, câu xin lỗi này, cũng chỉ là một câu xin lỗi mà thôi.
Một câu xin lỗi. . . mà thôi.
“À. . .” Cô mở miệng, “Tôi biết, có điều lần đó tôi cũng đã nói rồi, hai chúng ta không ai thẳng thắn với ai, cho nên hòa nhau.”
“Em tha thứ cho tôi?” Ninh Xuyên cảm thấy có chút kinh ngạc.
“Chuyện này có gì mà không tha thứ.” Tô Thiên Thiên cúi đầu, nhìn mũi chân mình, “Anh cũng đâu có nợ tôi cái gì.”
Nghe vậy, trong lòng Ninh Xuyên chợt nhói lên, “Tôi. . . muốn nói cho em biết chuyện nhà tôi, được không?”
“Tôi đã nghe nói qua.” Tô Thiên Thiên ngẩng đầu, tựa như thực bình tĩnh, “Chị Ninh San nói, bao gồm cả chuyện ba tôi tim người đánh anh, đều là chị ấy nói.”
“Thế. . .” Ninh Xuyên mở miệng, “Chuyện của em. . .”
“Nhìn qua thì chị họ hai tôi chẳng phải đã kể cho anh hết rồi.” Tô Thiên Thiên không đợi anh nói xong đã ngắt lời anh, cô cảm thấy trong lòng loạn cào cào, thậm chí còn loạn hơn cả lúc ở rạp chiếu phim, loạn đến mức cô muốn chạy trốn khỏi nơi này, “Có một số việc, không cần thiết phải nói lại hai lần.”
“Em đây là vẫn còn giận tôi sao?” Anh cảm thấy giọng nói của cô có chút không ổn.
“Không phải.” Tô Thiên Thiên kiên định trả lời, “Tôi đã tha thứ cho anh rồi, hơn nữa, giống như anh đã nói trước kia, bây giờ tôi cũng cảm thấy như vậy, chuyện của chúng ta cũng đã qua, giờ cũng không còn gì đáng nói, anh cũng không cần phải đặc biệt tới xin lỗi, có điều lời xin lỗi của anh, tôi chấp nhận.” Ngừng một chút, cô nói tiếp, “Cứ như vậy đi.”
Ôm lấy sự áy náy, không cam tâm, nhưng lại bất lực, Ninh Xuyên cảm thấy cảm giác này thực khó chịu, hôm nay anh muốn hóa giải toàn bộ những tâm trạng này, nhưng lúc được như mong muốn, anh lại phát hiện ra, cảm giác càng tệ hơn.
Anh nói xin lỗi, cô chấp nhận, sau đó hai người không ai nợ ai, lại đột nhiên trở thành hai đường thẳng song song, không có bất cứ giao điểm nào.
Tô Thiên Thiên ôm nỗi tức giận với anh, cho nên bốn năm sau mới đối nghịch khắp nơi với anh, nếu như vừa mới đầu đã có trạng thái thế này, thì có lẽ lúc đó cho dù có gặp phải nhau, cũng sẽ không có bất kỳ chuyện gì xảy ra.
Anh thấy may mắn vì trước kia đã khiến cô ghi hận lâu như vậy, cũng thấy hối hận đã khiến cho tất cả lại về không vào lúc này.
Có lẽ sẽ rất nhanh, hết thảy đều sẽ bị thời gian quên lãng, sau đó kết thúc giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ninh Xuyên đã từ