Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.
phiền bác giúp đỡ cháu mãi được, chuyện của ba cháu, cháu nên tự mình làm gì đó.”
“Vậy cũng được.” Ông Lâm suy ngẫm một chút, “Bác giúp cháu sắp xếp vậy.”
Quyết định phải đi thành phố N một chuyến, Ninh Xuyên lại thêm một chuyện phiền não, bây giờ mặc dù có thể gửi Bối Bối đến nhà trẻ trong lúc làm việc, tan làm anh đón cậu bé về, nhưng giờ anh muốn xin nghỉ đi thành phố N, thì phải mang theo cả Bối Bối, đây cũng là một chuyện phiền toái không lớn không nhỏ.
Mấy ngày này nếu có thể tìm được chị gái thì không còn gì tốt hơn, có điều nếu tìm được, mà chị ấy vẫn còn khăng khăng với suy nghĩ kỳ quái đó, mình vừa mới đi, chị ấy đã bỏ Bối Bối ở nhà, vậy thì còn nguy hiểm hơn!
“Đậu Đậu. . .” Bối Bối chập chững đi tới, ôm lấy chân anh, “Bối Bối đói!”
Ninh Xuyên vươn tay bế cậu nhóc lên, nghĩ đến một người không biết có thể giúp anh không đây.
. . .
“Tôi giúp anh chăm sóc Bối Bối?” Tô Thiên Thiên nhíu nhíu mày, “Bây giờ tôi là một nữ nhân viên văn phòng chăm chỉ, anh bảo tôi làm bảo mẫu á!”
“Ban ngày nó ở nhà trẻ, tan làm em đến đón nó thôi, dĩ nhiên là buổi tối còn phải nhờ em chăm sóc nó.” Ninh Xuyên nói, “Mặc dù cũng hơi ngại, cũng thấy hơi khó mở miệng.”
“Vậy sao anh còn mở miệng?” Tô Thiên Thiên hừ một tiếng.
Ninh Xuyên cười cười, “Hôm đó chính em nói, không có gì không làm được, không làm được chẳng qua là chưa thử đã bỏ qua còn gì.”
“. . .” Tô Thiên Thiên nheo mắt nhìn anh, “Anh đúng là học đi đôi với hành đấy!”
“Nếu muốn thay đổi thì phải học thêm chút bản lãnh trước kia không có mới tính là bắt đầu lại lần nữa mà.” Ninh Xuyên thản nhiên nói.
Nhìn gương mặt mang theo ý cười của anh, Tô Thiên Thiên quay đầu qua chỗ khác, người này cứ cười mãi làm gì vậy, làm như phát xuân giống hồi còn đang yêu nhau vậy, “Vậy anh tìm người khác mà luyện tập, tìm tôi làm gì. . .”
“Giao Bối Bối cho người khác, anh không yên lòng, mà nó cũng không chịu.” Ninh Xuyên nói.
“Vậy anh đến thành phố N bao lâu vậy. . . .” Tô Thiên Thiên ngoài miệng chưa đồng ý, có điều trong lòng thì đã yên lặng đón nhận chuyện xui xẻo này.
Ninh Xuyên cúi đầu, “Thực ra thì anh cũng không biết, nếu như không có cách nào, thì chắc sẽ sớm quay về thôi, nếu như có cách, hoặc là có khả năng gì đó, anh sẽ ở lại đó một thời gian.”
“Anh còn ngày nghỉ phép chứ?” Tô Thiên Thiên hỏi.
“Cũng may trước kia anh chưa nghỉ phép gì cả, lần này tính cả vào nghỉ đông, tổng công ty sẽ điều người đến tạm thời tiếp nhận công việc của anh.”
“Trước kia chẳng nói gì cả, bây giờ ngay cả chuyên ba anh có thể bị vu oan cũng chạy tới nói với tôi. . .” Cô ngồi trên băng ghế dài ở vườn hoa dưới công ty lắc lắc chân, “Có điều ba anh chắc là bị oan rồi, nhìn anh là biết ngay ba anh là người thế nào.”
“Sao cơ?”
“Vùi đầu làm việc, không lơ là không chê mệt, làm việc còn không kịp, làm gì có thời gian mà nghĩ đến chuyện tham ô chứ.” Tô Thiên Thiên nói xong, giật mình một cái, “Người như vậy thực đáng sợ, làm cấp trên với nhân viên của anh, chắc đời trước đều là thiên sứ gãy cánh cả!”
“Không phải em cũng nói muốn làm một nữ nhân viên văn phòng chăm chỉ sao?” Ninh Xuyên kỳ quái hỏi.
“Tôi chẳng qua là chăm chỉ làm việc, không phải là bán mạng làm việc.” Tô Thiên Thiên cao giọng, “Mệt chết đi được lại còn chẳng có gì hay ho.” Cô nói xong đứng dậy, “Con người anh mặc dù đầu óc không ngu ngốc, hồi đi học cũng quá thông minh, làm việc cũng có năng lực, nhưng mà lại không có những kiến thức thông thường về xã hội, chẳng biết đối nhân xử thế gì cả!”
Mặc dù Ninh Xuyên trước có bị mấy lời rất có triết lý của Tô Thiên Thiên làm cho chấn động, nhưng thế không có nghĩa là câu nào cô nói cũng đều có đạo lý như vậy, nhất là. . . “Người mới vào xã hội được một tháng như em, không có căn cứ nói anh không có kiến thức xã hội thông thường chứ nhỉ?”
“Kiến thức thông thường không có dính dáng gì đến thời gian hết, cái này nó liên quan đến chỉ số cảm xúc.” Tô Thiên Thiên hùng hổ nói, “Tôi chính là một người có hiểu biết sâu sắc về đạo lý trong xã hội. Bổn phận công việc thì phải làm, nhưng có thể lười thì cứ lười, dù sao thân thể mới là của mình, hiệu quả kinh tế là của nhà tư bản cơ mà, không cần làm người kém nhất trong một nhóm, những cũng không cần phải làm người nổi trội nhất, như vậy mới dễ thăng tiến. . .”
“Rồi rồi rồi. . .” Ninh Xuyên không nhịn được cười, đứng dậy, đối diện với cô, thành khẩn nói, “Chuyện của Bối Bối, cám ơn em nhé.”
Tô Thiên Thiên ngẩng đầu, nhìn chàng trai đang đứng ngược sáng trước mặt cô, thân hình cao hơn bốn năm trước, cả người đều trở nên chín chắn, ngũ quan tuấn tú cương nghị mang theo chút ý cười nhè nhẹ, lại mang lại cảm giác trẻ trung mấy phần so với tháng trước, giống như quay lại thời điểm bốn năm trước, mà như đang chứng minh một câu nói —— rộng nhà sẽ trẻ ra*, có lẽ, rộng lòng cũng sẽ trẻ ra chăng?
*Lấy từ câu thành ngữ : Người nghèo nhớ nợ cũ, nhà rộng sẽ trẻ ra. Ý nói người ta trong lúc nghèo khổ thì hay nhớ đến nợ cụ, còn cửa nhà rộng rĩa tâm tình được thoải mái thì sẽ trẻ ra.
Cô cảm