Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.
thấy mặt hơi nóng lên, hít một hơi, cũng đứng dậy theo, “Xem ra hai ta hợp làm bạn hơn, anh xem, không có quan hệ gì, không có rắc rối, không có mâu thuẫn, nói chuyện cũng tự nhiên hơn.” Cẩn thận suy ngẫm một chút, cái gọi là tình yêu chẳng thể nhờ vả dựa dẫm gì được cả, vẫn là tình hữu nghị đáng tin hơn nhiều.
“Bạn. . .” Ninh Xuyên lặp lại một lần, “Bạn gì đây?”
“. . .” Tô Thiên Thiên quát, “Đương nhiên là bạn bè bình thường! Anh tưởng tối muốn làm bạn gì với anh hả!” Người này được voi đòi tiên quá đấy, với ý tưởng trước đây của cô, bọn họ còn chẳng có quan hệ gì cả!
“Vậy trước khi bắt đầu quen lại, thì làm bạn bè vậy.” Ninh Xuyên nói xong, lại bổ sung một câu, “Tạm thời thôi.”
“. . .” Tô Thiên Thiên xác định và khẳng định, trận quát tháo kia của mình đã khiến tên này thoát thai hoán cốt, không chỉ mắng cho tự ti của anh ta mất sạch, ngay cả lòng tự trọng* cũng không còn! Làm gì thế, lúc ở bên cạnh mình thì giả bộ u buồn thâm trầm, hại cô chả hiểu làm sao bị bỏ rơi, buồn bực bao nhiêu năm như vậy, đến khi chuẩn bị rũ sạch quan hệ, anh ta lại như một chàng trai mặt trời rạng rỡ vậy, quá đê tiện!
. . .
Sau khi Ninh Xuyên đến thành phố N, chuyện giống như lời thủ trưởng Lâm nói, đầu mối và hy vọng tựa như bụi bặm bay trong không khí, như là nhìn thấy rất rõ ràng, vươn tay lại không bắt được.
Trông cậy vào những người này, sợ rằng rất khó.” Thủ trưởng Lâm nói, “Ai cũng sợ lửa bén vào người.”
“Nếu dựa hết vào chứng cứ do những người này cung cấp chỉ sợ cũng vô dụng. . .” Ninh Xuyên suy ngẫm một chút, “Chủ yếu phải xem phía trên đã tra chưa. Đúng rồi, người phụ trách vụ án lần này của Triệu Cương là ai vậy ạ?”
“Aiz!” Thủ trưởng Lâm gật đầu một cái, nếu người điều tra vụ án này muốn chuyện lớn hóa nhỏ, vậy thì rất khó, nhưng nếu người này muốn tra đến cùng, vậy thì có hy vọng.”
Phụ trách vụ án của Triệu Cương chính là cục trưởng viện Kiểm Sát cục Chống tham nhũng của tỉnh, họ Vương, Ninh Xuyên và thủ trưởng Lâm chọn ngày thứ tư – ngày tiếp dân của Cục trưởng, đến gặp ông ta. Lần đầu gặp mặt, cũng không tính là rõ ràng, thoạt nhìn có vẻ như là một người rất nghiêm túc.
Lúc thủ trưởng Lâm và Ninh Xuyên nói chuyện, ông ta dùng bút ghi lại một số những thời điểm mấu chốt và những người quan trọng, hành động này khiến cho bọn họ cảm thấy dường như có một chút cơ hội xoay chuyển.
“Được rồi. . .” Nghe bọn họ nói xong, nhìn lại bản ghi chép của mình, cục trưởng Vương nói, “Nói cách khác, cậu đề cập tới Ninh Hàng, cũng chính là ba của cậu, đã từng bị thẩm tra với tội danh tham ô nhận hối lộ, cũng tự sát trong thời gian thẩm tra.”
“Ông ấy bị vu hãm.” Ninh Xuyên có chút nôn nóng nói.
Cục trưởng Vương đưa tay, ý bảo anh không nên kích động, “Như lời cậu nói, dù sao cũng chỉ là lời nói từ một phía, tôi không thể phán đoán dựa trên lời nói của cậu được.”
“Gần đây vụ án của Triệu Cương vốn đã hết sức phức tạp, công việc bên tổ trinh sát của chúng tôi cũng rất bận bịu, có điều tôi sẽ tận lực giúp đỡ hai người, một khi có tin tức gì tôi sẽ liên lạc với bác và cậu, hai người có đầu mối gì mới, cũng có thể đến tìm tôi.”
“Thật sự. . . rất cám ơn anh.” Thủ trưởng Lâm bắt tay với ông ta một cái.
“Thấy lãnh đạo cũ quan tâm đến chuyện này như vậy, tôi cũng sẽ chú ý hơn.” Cục trưởng Vương nói, cuối cùng bổ sung một câu, “Nếu trong thời gian thẩm tra, Triệu Cương tự mình khai ra chuyện này, thì đó đúng là bằng chứng thuyết phục nhất, nhưng mà đã thẩm tra lâu vậy rồi, tôi thấy không có chứng cớ hắn tuyệt đối sẽ không thừa nhận.”
Ra khỏi cục Chống tham nhũng, Ninh Xuyên thở hắt ra một hơi dài, “Xem ra chuyện thật sự không đơn giản như vậy.”
“Đúng như câu. . .” Thủ trưởng Lâm thở dài nói, “Chết không đối chứng! Aiz! Ninh Hàng, thật là đáng tiếc!” Người đàn ông tóc đã bạc trắng, giọng nói có chút nghẹn ngào.
Ninh Xuyên cảm thấy đầu mũi có chút chua chát, vươn tay đỡ lấy ông, “Bác Lâm, đã làm phiền bác phải theo cháu bôn ba.”
“Không có vật chứng, nhân chứng lại khó tìm như vậy, người như Triệu Cương lại càng không bao giừ tự minh khai ra chuyện không thể điều tra rõ căn cứ như thế này.” Thủ trưởng Lâm khoát khoát tay, “Thật đúng là không biết làm sao bây giờ.”
. . .
Cuộc điện thoại bí mật giữa Âu Dương và bà Tô, được kết nối vào một buổi chiều tan tầm, khi Tô Thiên Thiên đi nhà trẻ đón Bối Bối, điện thoại của bà Tô đánh tới, “Mợ nói con nghe nha, hôm nay mợ nghe được một câu chuyện vô cùng thương tâm, cực kỳ bi thương!”
“Chuyện gì ạ?” Âu Dương nhất thời chưa kịp phục hồi tinh thần.
“Mợ không phải là muốn đi hỏi thăm tình hình nhà Ninh Xuyên sao, xem có bệnh di truyền gì đó không, kết quả, thì ra thân thế cậu ta bi thảm như vậy.” Bà Tô nức nở nói, “Mặc dù ba cậu ta là tội phạm tham ô, nhưng mà cũng coi như có chút lương tri, tự sát, không ngờ mẹ cậu ta lại mất khống chế tinh thần cũng nhảy lầu luôn, cả hai đứa bé đều tự mình cố gắng mới có được ngày hôm nay.”
“Mợ nghe ở đâu mà chi tiết thế.” Âu Dươn