Tác giả: Mạc Hề Động Kinh
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.
với Ninh Hàng, cộng thêm án tham ô khác hẳn với các loại án dân sự khác, chủ yếu là do Viện kiểm sát và Cục chống tham nhũng phụ trách, trong thời gian thẩm tra, những việc luật sư có thể làm cũng không nhiều, vì thế nên ông ta chỉ có thể tự tìm hiểu và dựa vào tin tức được từ người nhà Ninh Hàng cung cấp thu thập được một ít bằng chứng. Lúc ấy, sự tình ầm ĩ rất lớn, ông ta cũng không trông mong Ninh Hàng có thể vô tội, chỉ mong có thể giảm bớt tội trạng, có điều không ngờ tới, phiên tòa còn chưa mở, Ninh Hàng đã tự sát. Người đã chết, cộng thêm chứng cứ phạm tội của những người khác liên quan đến vụ án này đều xác thực, người khác cũng đã nhận tội, dưới tình huống như vậy, chuyện của Ninh Hàng thực sự rất khó giải quyết. Mà Chủ tịch tỉnh mới nhậm chức lại muốn xử lý vụ án này phải thật “Nhanh chóng, chính xác, triệt để!” Cho nên chuyện chết không đối chứng, liền hoàn toàn lắng xuống.
“Chắc tôi còn giữ được một số thứ hồi đó.” Luật sư Lý nói, “Bởi vì lúc ấy khi Ninh Hàng chết, tôi cũng cảm thấy có chút kỳ quặc, cộng thêm sau đó vợ ông ta vẫn cầu xin tôi giúp một tay, đến cuối cùng còn thần kinh không ổn định, tôi cũng cảm thấy thật khó chịu, cho nên vẫn cất giữ tới bây giờ.”
“Những thứ đó có chứng minh được sự trong sạch của Ninh Hàng không?” Cố Âu hỏi.
“Không hoàn toàn.” Luật sư Lý noi, “Có thể chứng minh vài ghi chép Ninh hàng thu hối lộ là gió thổi nhà trống, không có căn cứ, nhưng cũng có những chứng cớ. . .” Ông ta thở dài một tiếng, “Thực sự đúng là “bằng chứng như núi “!”
“Có điều bây giờ không giống ngày xưa, Triệu Cương cũng vừa mới bị thẩm tra, chắc phải tìm được chỗ đột phá chứ.” Cố Âu ngẫm nghĩ nói.
“Chuyện tham ô tôi còn có thể giúp được, những chuyện khác. . .” Luật sư Lý nhún vai, “Sợ rằng lực bất tòng tâm.”
“Nếu như lúc đó anh đã từng đến trại tạm giam gặp Ninh Hàng. . .” Cố Âu đột nhiên nghĩ ra, “Lúc ghi danh gặp anh ta, anh có nhớ cảnh ngục phụ trách canh giữ anh ta là ai không?”
“Cái này. . .” Luật sư Lý sửng sốt một chút, ông ta đúng là không nghĩ đến người này.
Dưới sự giúp đỡ của Cố Âu và luật sư Lý, Ninh Xuyên cuối cùng cũng biết được tên của người cảnh ngục trông giữ ba của anh là Lưu Minh, năm thứ hai sau khi Ninh Hàng gặp chuyện không may, ông ta liên tục thăng chức, quan lộ rộng mở, sau đó lại từ chức về làm buôn bán, đầu năm ngoài vì vấn đề thuế có bị thẩm tra, sau khi bị giam trong trại tạm giam ba tháng bị xử ba năm án treo, bây giờ đang trong thời gian treo án, ngoan ngoãn ở nhà.
Sự xuất hiện của Ninh Xuyên, không nghi ngờ gì là khiến cho Lưu Minh hết sức giật mình, nhất là dung mạo rất giống với Ninh Hàng của anh, khiến cho chớp mắt lúc ông ta mở cửa ra, lảo đảo mấy bước, mới trấn định lại hỏi, “Cậu tìm ai?”
Động tác này cả Ninh Xuyên và Cố Âu đều thấy rõ, xem ra người trước mặt, đúng là người bọn họ muốn tìm.
“Ông Lưu phải không? Chúng tôi tới tìm ông.” Mặc dù đây rất có thể chính là người đã hại chết cha mình, nhưng Ninh Xuyên vẫn khắc chế tâm trạng của mình, bình tĩnh nói.
“Là, là tôi, các người là?” Lưu Minh nghi hoặc nhìn người trước mặt.
Cố Âu đưa danh thiếp của mình ra, “Tôi là luật sư, tiểu đệ họ Cố, vị này là Ninh tiên sinh, chúng tôi muốn hỏi ông một chuyện, có thể vào nhà nói được chứ?”
Nhận lấy danh thiếp của Cố Âu, lại nhìn vị “Ninh” tiên sinh khiến ông ta sợ hãi trong lòng, Lưu Minh đứng ở cửa, có chút thất thần.
“Ông Lưu?” Cố Âu gọi ông ta một tiếng, ông ta mới phục hồi lại tinh thần, cúi đầu xem danh thiếp một chút, danh tiếng của vị luật sư Cố này ông ta cũng biết. Ông ta nghiêng người, để Ninh Xuyên và Cố Âu bước vào.
Cho dù bị điều tra về vấn đề trốn thuế, nộp phạt không ít tiền, nhưng nhà của Lưu Minh nhìn qua cũng khá giàu có, có thể nhìn ra trước đây ông ta có không ít của dành dụm.
Vợ của Lưu Minh rót trà cho bọn họ xong liền vào phòng trong, khép cửa phòng lại.
Cố Âu rút từ trong cặp tài liệu ra một vài tài liệu đơn giản về Ninh Hàng, phía trên có một tấm ảnh chụp nửa người của ông, những thứ này vừa được đặt lên bàn, cả người Lưu Minh đã bật dậy từ trên ghế, nếu như lúc trước khi thấy Ninh Xuyên chỉ giật mình một chút, thì lúc này chính là hoàn toàn khiếp sợ, “Các người rốt cuộc là ai? Rốt cuộc muốn làm gì?”
Người bị thẩm tra tạm giam hoặc đã ở tù một thời gian, mặc dù ngoài mặt nhìn qua có chút đần độn, bình thường thần kinh đều vô cùng yếu ớt, điểm này Cố Âu rất rõ ràng, hơn nữa Ninh Hàng lại là cơn ác mộng bao nhiêu năm qua ông ta vẫn không thể quên được, càng khiến cho ông ta mất khống chế.
Thấy tình hình như vậy, Ninh Xuyên bèn nói thẳng, “Tôi là con trai của Ninh Hàng, tên của tôi là Ninh Xuyên, tôi nghe nói trước kia khi ba tôi còn đang trong kỳ thẩm tra bị nhốt ở trại tạm giam, ông chính là cảnh ngục, phải không?”
“Phải. . .” Lưu Minh sắc mặt trắng bệch, gật đầu một cái, nhưng rồi lập tức khoát tay, “Tôi chỉ trông giữ ông ta, tôi không biết gì cả.”
Cố Âu mỉm cười nhìn ông ta đang căng thẳng, vươn tay kéo ông ta ngồi xuống, “Ông Lưu, ông không cần phải căng thẳng như vậy, chúng t