Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Thê Của Tổng Tài

Lười Thê Của Tổng Tài

Tác giả: Lạc Thanh

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/430 lượt.

ng mắt còn chưa thối lui, mà Bùi Nhĩ Phàm vẫn là một bộ dạng nhàn nhã như vậy, nhưng ở trong mắt Trương Giai Thành, càng giống như là vì mình đã phá hỏng chuyện tốt của người ta, nên hai người họ mới vậy! “Ách… Xin các vị cứ tiếp tục, không cần để ý tới hai người chúng ta!”
Hai người? Y Thượng Tĩnh lúc này mới phát hiện, Sử Lộc đang đứng phía sau Trương Giai thành! Mà Sử Lộc lại đang đứng ngây người, dùng ánh mắt khó có thể tin mà nhìn Y Thượng Tĩnh. “Trợ lý Sử, chúng ta ra ngoài trước một chút đã!” Trương Giai Thành liền kéo Sử Lộc đi ra ngoài. Mà một lát sau, Sử Lộc đã khôi phục lại thần sắc bình thường, xoay người liền đi, nhưng lúc gần đi, vẫn là liếc mắt nhìn Y Thượng Tĩnh.
Y Thượng Tĩnh xoay người, cảm giác như mình bị trừng có chút khó hiểu, hơn nữa, lời nói của Trương Giai Thành cũng rất kỳ quái, anh ta kêu mình tiếp tục, không phải là tiếp tục cùng Bùi Nhĩ Phàm cãi nhau chứ! Đáng tiếc hiện tại không còn tâm tình—— nếu hai người bọn họ không xuất hiện, có thể sẽ còn tiếp tục cùng Bùi Nhĩ Phàm ầm ỹ.
Nhưng là, thua người chứ không thua trận, Y Thượng Tĩnh đứng thẳng người, không nể mặt, lạnh giọng: “Bùi Nhĩ Phàm, chuyện anh dùng ngôn ngữ vũ nhục tôi hôm nay, tôi sẽ nhớ kỹ!” Sau đó lại trưng ra nụ cười chuyên nghiệp, nhưng là vẫn lạnh giọng nói, “Phó tổng, nếu như không còn phân phó gì khác, vậy tôi ra ngoài làm việc.” Nói xong liền xoay người rời đi, không thèm để ý xem Bùi Nhĩ Phàm còn có phân phó gì nữa hay không.
Ra khỏi văn phòng, Y Thượng Tĩnh ngồi trên sôpha đối diện với Trương Giai Thành và Sử Lộc mỉm cười nói: “Phó tổng mời hai vị trợ lý vào.”
“Nhanh như vậy a!” Trương Giai Thành cười đen tối, Y Thượng Tĩnh nhìn thấy, mặt đầy hắc tuyến.
“Trợ lý Trương, chúng ta nên đi gặp phó tổng thôi!” Sử Lộc đứng dậy, không có bất kỳ cảm xúc nào nói một câu, sau đó liền nhấc chân bước vào phòng. Mà Trương Giai Thành lại cười một cái rõ tươi, rồi cũng đi vào theo.
Mười phút sau, Sử Lộc đi ra trước, thấy Y Thượng Tĩnh đang chiến đấu hăng hái với một đống tư liệu, mày thỉnh thoảng lại khẽ nhăn, hàng mi khẽ giương, mi mắt rất dài, thỉnh thoảng lại khẽ chớp động, hệt như cánh bướm linh động. Nhẹ nhàng đi đến trước bàn Y Thượng Tĩnh, không nói lời nào.
Nhưng khi Sử Lộc tới gần bàn Y Thượng Tĩnh thì Y Thượng Tĩnh đã nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên thấy là Sử Lộc, đứng dậy, một tay cầm đống tư liệu, một tay đem văn bản để lên chỗ trống, trưng lên nụ cười chuyên nghiệp: “Trợ lý Sử, anh có việc cần tôi giúp đỡ sao?”
“Không có việc gì!” Sử Lộc cũng cười, nhưng là nụ cười không chạm đến đáy mắt, “Tôi chỉ muốn hỏi thăm một chút, cô cảm thấy đã quen công việc chưa?”
“Ổn cả a!” Y Thượng Tĩnh không biết vì sao Sử Lộc lại hỏi như vậy, đành phải phòng hờ mà trả lời, “Trợ lý Sử sao lại hỏi vậy?”
Sử Lộc không đáp, chỉ là nhìn thật sâu vào Y Thượng Tĩnh, rồi liếc mắt rời đi. Y Thượng Tĩnh nhìn bóng lưng của Sử Lộc, cảm thấy Sử Lộc hôm nay nhất định là đầu óc có vấn đề rồi, rất là khó hiểu!
“Thư ký Y, mời vào trong!” Nội tuyến vang lên, không cần phải nói, lại là Bùi Nhĩ Phàm. Y Thượng Tĩnh đứng dậy, rời khỏi vị trí của mình, quét mắt nhìn cốc nước trắng trên bàn, xoay người bước vào phòng giải khát, rất nhanh liền đi ra. Ba mươi giây sau, bưng cốc nước đi vào.
Y Thượng Tĩnh bước vào, trực tiếp đem cốc nước đặt lên trên bàn Bùi Nhĩ Phàm: “Phó tổng, đây là nước mà anh muốn!” Kỳ thật cốc nước đó Y Thượng Tĩnh cũng chưa có uống qua, nhưng mà cái cốc đó lại là của Y Thượng Tĩnh, nên khi Y Thượng Tĩnh đem cái cốc vào, đồng thời cũng đã quyết định buổi tối về nhà sẽ đi cửa hàng tiện lợi mua một cái khác.
“Phiền thư ký Y đem này chỗ tài liệu này đưa đến tay phó quản lí Lý.” Bùi Nhĩ Phàm cũng không có nhận lấy cốc nước, ngược lại đem tư liệu cầm trong tay trực tiếp đưa cho Y Thượng Tĩnh, sau đó mặt không đổi sắc nhìn Y Thượng Tĩnh, “Được rồi, cô có thể ra ngoài.”
“Chờ một chút, vì sao tôi không có nước?” Trương Giai Thành đang ngồi trên sôpha, kêu lên, “Thư ký Y, cô thật bất công!”
Y Thượng Tĩnh không nói gì, nhếch miệng mỉm cười, trừng mắt nhìn Trương Giai Thành, sau đó rời đi.
Trương Giai Thành sửng sốt, không hiểu vì sao Y Thượng Tĩnh lại nhìn mình cười, cũng không biết cái nháy mắt của cô là có ý gì, thực mờ mịt mà nhìn Bùi Nhĩ Phàm. Bùi Nhĩ Phàm đương nhiên cũng nhìn thấy hành động kia của Y Thượng Tĩnh, nhưng cũng không hiểu Y Thượng Tĩnh tại sao lại có hành động này, bất quá, khi ánh mắt dừng lại tại cốc nước trên bàn thì trong lòng liền buồn bực, cầm lấy cốc nước, uống một ngụm, nhưng rất nhanh liền thực không hình tượng mà phun ra, đồng thời, hắn cũng biết Y Thượng Tĩnh vì sao lại nháy mắt với Trương Giai Thành.
“Sao vậy? Anh có chỗ nào không thoải mái à? Hay là cốc nước trắng Y Thượng Tĩnh đưa cho so với cà phê nàng pha ngày trước còn khó uống hơn?” Trương Giai Thành thấy Bùi Nhĩ Phàm phun nước trong miệng ra, quan tâm hỏi.
“Anh tự uống mà xem!” Bùi Nhĩ Phàm rút ra một tờ giấy ra chùi miệng, nhưng cái hương vị trong miệng kia khiến cho hắn rất khó chịu, liền châ