Tác giả: Lạc Thanh
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/423 lượt.
ủa nó khiến nó không hài lòng? Không thể a, nó căn bản sẽ không vì một hồi xem mắt mà chạy đi uống rượu!
“À… như vậy sao!” Y cha lên tiếng, “Vậy phải cám ơn cậu Bùi Nhĩ Phàm rồi!” Bỗng nhiên Y cha lại nghĩ đến, tên Bùi Nhĩ Phàm này rất quen thuộc, hình như đã nghe qua ở đâu đó rồi thì phải?
“Không cần cảm ơn đâu ạ! Đây là việc con nên làm!” Bùi Nhĩ Phàm cười yếu ớt, lễ phép nói.
“Bùi Nhĩ Phàm? Tôi cảm thấy cái tên này tôi hôm qua đã có nghe qua, đúng không? Lão già!” Y mẹ đột nhiên nhớ ra cái gì đó, quay đầu hỏi Y cha, “Ngày hôm qua tôi hình như đã nghe Thượng Tĩnh cao hứng tuyên bố nó rốt cục đã chế tác thành công cái game, sau đó ở trong game đem một người tên là Bùi Nhĩ Phàm đập cho bẹp dí?”
Ách… nụ cười trên mặt Bùi Nhĩ Phàm có chút cương cứng, Y Thượng Tĩnh này thật là… rảnh rỗi quá đi! Bất quá, không nghĩ tới cô còn là một cao thủ máy tính, có thể tự mình biên soạn chương trình trò chơi? Nhưng không biết trình độ máy tính của cô nàng đến mức nào, tỷ như đột nhập vào máy tính của một người nào đó có thể bị bắt hay không? Ách, làm như vậy có chút nguy hiểm, cho dù cô có thể làm được, cũng không thể để cho cô làm như vậy, đó vốn là chuyện cực kỳ cơ mật. “Ách, bác gái, con nghĩ, Bùi Nhĩ Phàm trong miệng Thượng Tĩnh, nếu không ngoài ý muốn, hẳn là con đó.” Bùi Nhĩ Phàm vẫn đem nét cười giữ trên mặt, “Bác gái có thể cho con xem trò chơi mà Thượng Tĩnh thiết kế hay không?”
“A! Tôi rốt cục cũng đã nhớ ra cậu là ai rồi!” Y cha đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, “Bà xã a, cậu ta chính là cấp trên vô lương tâm- Bùi Nhĩ Phàm trong miệng Thượng Tĩnh đó!”
“A! Tôi rốt cục cũng đã nhớ ra cậu là ai rồi!” Y cha đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, “Bà xã a, cậu ta chính là cấp trên vô lương tâm- Bùi Nhĩ Phàm trong miệng Thượng Tĩnh đó!”
Lúc này, nụ cười trên mặt Bùi Nhĩ Phàm thật là có chút giữ hết được! Cấp trên vô lương tâm?! Hóa ra ở trong mắt Y Thượng Tĩnh, anh chỉ là tên cấp trên vô lương tâm!
“A?!” Y mẹ lúc này lại liếc mắt đánh giá Bùi Nhĩ Phàm từ trên xuống dưới một lần, đột nhiên nở nụ cười, cười đến mức làm cho Bùi Nhĩ Phàm rợn cả tóc gáy, “Cậu Bùi… à không Bùi phó tổng, nghe nói con nhỏ hơn Thượng Tĩnh nhà bác 2 tuổi?!”
“Đúng vậy ạ.” Bùi Nhĩ Phàm đột nhiên không rõ Y mẹ tại sao lại nhắc đến vấn đề này, nhưng vẫn là thực ôn nhã trả lời, “Bác gái…”
“Con có bạn gái chưa?” Y mẹ rất nhanh cắt lời Bùi Nhĩ Phàm, “Ách… Chắc là chưa đâu nhỉ, bằng không, Thượng Tĩnh nhà bác chắc chắn sẽ bị bạn gái con hiểu lầm mất, nếu xảy ra hiểu lầm gì không cần thiết, vậy cũng thật phiền toái.”
Ách… Đây xem như là đang điều tra gia cảnh sao? Y mẹ rốt cuộc là muốn gì?! Ách… Chẳng lẽ là muốn…
“Bà xã này! Thượng Tĩnh cũng không phải là không ai thèm lấy, bà đừng có vừa thấy chàng trai nào, liền sáp tới điều tra gia cảnh được không!” Y cha ở bên cạnh không hài lòng liếc nhìn Y mẹ một cái, chuyện xem mắt hôm nay đã muốn làm cho Y cha khó chịu rồi, Thượng Tĩnh mới hai mươi lăm tuổi, cũng không phải là ba mươi lăm tuổi, làm gì mà phải vội vã xem mắt?
“Ông thì biết cái gì?! Phụ nữ thôi, thoáng qua một cái hai mươi lăm đó là ba mươi. Hơn nữa, Thượng Tĩnh cũng không còn nhỏ, mỗi ngày trừ bỏ đi làm ra, là ôm máy tính, cùng Chu công đánh cờ, cũng không thấy nó từng lui tới với chàng trai nào?” Y mẹ quở trách lại Y Thượng Tĩnh, mà Bùi Nhĩ Phàm cuối cùng cũng biết Y Thượng Tĩnh vì sao khi nghe điện thoại của Y mẹ, sẽ đem điện thoại để cách lỗ tai rất xa, bởi vì lúc đó cô cũng có loại xúc động muốn chạy trốn. Nhưng Y mẹ còn chưa dừng lại, tiếp tục trách ngược lại Y cha, “Ông đó, cả ngày đều bận việc công sự, lúc nào thì quan tâm đến việc chung thân đại sự của con gái ông chứ? Con gái ông trong lòng nghĩ như thế nào, ông có biết không?”
“Vậy bà thì biết chắc?” Y cha phản bác, “Đột nhiên sắp xếp chuyện xem mắt, bà có nghe qua ý kiến của Thượng Tĩnh sao? Còn nữa, trước mặt cấp trên của Thượng Tĩnh, nói Thượng Tĩnh như vậy, bà làm thế sau này Thượng Tĩnh sao gặp cấp trên của nó được?”
“Ách…” Y mẹ có chút chột dạ, bởi vì việc xem mắt hôm nay hoàn toàn là do một tay bà an bài, Thượng Tĩnh chỉ là nghe theo mà đi, nhưng theo kết quả này, chắc hẳn là không được như ý. Đồng thời, lại quét mắt về phía Bùi Nhĩ Phàm, có chút lung túng.
Bùi Nhĩ Phàm thấy ông bà Y đã bắt đầu ầm ỹ, lại tuyệt không né tránh mà cãi nhau ngay trước mặt một người ngoài, thật đúng là không biết dùng lời gì để hình dung hai người này.
“Ha ha! Bùi phó tổng, để cho cậu chê cười rồi!” Y cha chính là Y cha, cho dù đã phát hiện ra chỗ sai lầm, cũng có thể thản nhiên mà mặt cười đối mặt.
Bùi Nhĩ Phàm cũng thần sắc không thay đổi, cười ôn hòa: “Bác trai nói đùa rồi. Bác trai cùng bác gái cảm tình thật đúng là làm cho người ta hâm mộ, cãi nhau cũng là một loại cuộc sống.”
“Ừ, ừ.” Y cha rất hài lòng câu trả lời của Bùi Nhĩ Phàm, bởi vì ở Y gia, trong hình thức ở chung, tranh cãi ầm ĩ là một bộ phân không thể thiếu trong sinh hoạt gia đình, đồng thời Y cha cũng thường xuyên nói một câu: Vợ chồng là phải cãi nhau, nếu quả thật là mỗi ngày tương kính như