Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lười Thê Của Tổng Tài

Lười Thê Của Tổng Tài

Tác giả: Lạc Thanh

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 134425

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/425 lượt.

ệc, mình cũng không phải thực xác định: một ngày của tháng 9, Y Thượng Tĩnh từng cùng Tiền Duy Nhã đi dạo phố, cũng đang trong lúc vô tình mà thấy được một màn kinh người, Phương Nhứ cùng một gã đàn ông xa lạ cư nhiên dắt tay từ một khách sạn đi ra! Lúc ấy Y Thượng Tĩnh chỉ cho họ là bạn cũ của nhau thôi, cũng không có để ý nhiều. Nhưng xét theo trọng điểm mâu thuẫn của Phương Nhứ cùng Dịch Thiếu Ương lúc này, điều này… này thật đúng là một vấn đề!
“Không có gì! Tôi nói lung tung thôi.” Y Thượng Tĩnh miễn cưỡng nói xong, sau đó đứng dậy, cầm lên túi sách của mình lên, cười nhẹ nói, “Tôi cảm thấy hai người các người vẫn là nên nói chuyện cho tốt đi, nhân dịp này, đem những chuyện nên cùng không nên nói đều nói cho rõ ràng, đừng không có việc gì lại đi đố kị bừa bãi! Về phần việc các người chia tay hay tiếp tục, đó chính là chuyện của các người! Bất quá, tôi xin khuyên hai vị một câu, nếu thật sự không còn cảm giác với nhau, vẫn là chia tay đi, miễn cho hai người thống khổ cũng như thương tổn tới người vô tội. Tôi đi đây! 88!” ( 88 = bā bā = bye bye = tạm biệt)
Tiêu sái xoay người, hoàn mỹ rời đi, lại mang theo một lòng bi thương. Đi ra khỏi nhà hàng, Y Thương Tĩnh không biết bây giờ nên đi đâu mới tốt. Gọi điện thoại cho mẹ, mới biết được bà đã sắp về đến nhà. Chân bước đi vô định, lúc này đã gần tám giờ, đèn nê-ông làm Y Thượng Tĩnh đau mắt, gió lạnh đập vào mặt Y Thượng Tĩnh, đột nhiên cảm thấy có vài phần mờ mịt, vài phần tịch mịch. “Á! Y Thượng Tĩnh, đây cũng không phải là phong cách làm việc của mi nha!” Y Thượng Tĩnh tự giễu cười cười, “Tính tình của cô chính cô còn không rõ sao? Tại sao muốn cùng cậu ta so đo, vì sao lại tức giận mà nặng lời như vậy?”
Yên lặng đứng ở bên đường, đối diện là một quán bar, Y Thượng Tĩnh liền lững thững bước vào. Quán bar rất ầm ĩ, nhưng đối với Y Thượng Tĩnh mà nói, tất cả ầm ĩ đều không liên quan đến mình, nhưng vẫn là không muốn tới gần khu vực phi thường náo nhiệt kia, gọi chút rượu, ngồi ở lối vào quán bar, mắt lạnh nhìn đám người ồn ào náo động.
“Thực xin lỗi, tôi đã có bạn gái .” Y Thượng Tĩnh đột nhiên cảm giác được vai bị người khác choàng lấy, nửa người trên bị ôm vào một lồng ngực cứng rắn, đồng thời truyền đến mùi rượu cùng mùi nước hoa nhàn nhạt, mùi nước hoa kia, có chút quen thuộc.
“Thực xin lỗi, tôi đã có bạn gái .” Y Thượng Tĩnh đột nhiên cảm giác được vai bị người khác choàng lấy, nửa người trên bị ôm vào một lồng ngực cứng rắn, đồng thời truyền đến mùi rượu cùng mùi nước hoa nhàn nhạt, mùi nước hoa kia, có chút quen thuộc.
Tuy rằng quán bar thực ầm ỹ, nhưng lời nói ở khoảng cách gần như vậy, Y Thượng Tĩnh vẫn có thể nhận thức được giọng nói quen thuộc từ trên trời rơi xuống này là của ai. Dùng sức đẩy người nọ ra, đáng tiếc đối phương lại dùng sức ôm lấy cô, giãy dụa không ra. Lại dùng lực, đẩy ra người nọ, mắt lạnh trừng người một thân quần áo thoải mái màu đen, không nói câu nào, chính là ngụm có ngụm không uống rượu. Nhưng người này lại phi thường tự giác ngồi vào bên cạnh Y Thượng Tĩnh, vẫn là như vậy tao nhã cười, lẳng lặng nhìn Y Thượng Tĩnh.
5 phút sau, Y Thượng Tĩnh hơi có chút men say rốt cục cũng chịu không nổi, đem cái chén cầm trong tay bỏ lên trên bàn, mắt mơ mơ màng màng, giọng cũng khẽ run, nhếch lên nụ cười như không cười: “Bùi phó tổng, anh vì sao còn ở đây? Đám oanh oanh yến yến vây chung quanh anh không phải đã đi rồi sao?” Tuy rằng không đeo kính, nhưng Y Thượng Tĩnh lúc mới vào cửa thì liền thấy một đám phụ nữ vây tại một chỗ, ở giữa là một chàng trai cao lớn bị vây ở trong tiến không được lùi cũng không xong, hoàn cảnh khó khăn. Chính là không dự đoán được, chàng trai kia lại là Bùi Nhĩ Phàm! Kỳ lạ, anh ta không phải ở cùng Phùng Mỹ Nhàn hay sao? Làm sao có thể một mình một người chạy đến chỗ này?
“Đương nhiên là ở trong này uống rượu rồi?” Bùi Nhĩ Phàm trả lời lại càng thêm thản nhiên, thuận tay rốt cho mình thêm một chén rượu, nếm thử một miếng, “Huyết Tinh Mã Lệ (Mary) (tên 1 loại rượu)! Cô là tới nơi này mua say?”
“Đúng thì sao?!” Y Thượng Tĩnh nhẹ quay đầu, nghiêng người dựa vào ghế sô pha mềm mại, một tay cầm chén rượu, khép hờ nửa mắt, cười khẽ, “Làm sao anh lại ở chỗ này? Vị Phùng tiểu thư mỹ lệ kia đâu? Người có thể làm cho phó tổng cuồng công tác của chúng ta trốn việc tương bồi, đích thị là không đơn giản nha!”
Bùi Nhĩ Phàm cũng làm theo Y Thượng Tĩnh, dựa vào ghế, nhìn chăm chú Y Thượng Tĩnh, nhưng không có trả lời vấn đề của Y Thượng Tĩnh, ngược lại cười hỏi: “Nghe nói thư ký Y hôm nay đi xem mắt, thế nào, sao lại đến quán bar mua say?”
“Đúng a!” Y Thượng Tĩnh cũng biết Bùi Nhĩ Phàm đang nói sang chuyện khác, nhưng anh ta cũng không cần đem chuyện kéo đến trên người cô a! Vì thế đem đề tài quay trở lại, “Bùi phó tổng cũng không phải cùng mỹ nhân hẹn hò sao? Như thế nào cũng là một mình một người đến quán bar này? Còn bị một đám mỹ nhân vây khốn, dùng phương pháp tồi tệ nhất thoát thân chứ!”
“À!” Bùi Nhĩ Phàm ôn nhã cười, nhưng Y Thượng Tĩnh nhờ sức rượu bỗng nhiên lại thanh tỉnh vài