Tác giả: Lạc Thanh
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 134417
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/417 lượt.
tân*, đưa chén nước trà cũng nói cám ơn, vậy còn có ý nghĩa gì? Bất quá, Bùi Nhĩ Phàm này tuy rằng tuổi còn trẻ, nhưng xem cách xử sự nói chuyện ổn trọng, cho dù gặp loại tình huống này còn có thể ứng đối thực tự nhiên, đồng thời nói chuyện cũng rất khéo, thật là một người không tệ. Đột nhiên Y cha lại nghĩ tới dự án mà Phỉ Hoa cạnh tranh lần này: Dự án này, có hai công ty cạnh tranh, tuy rằng kế hoạch của Phỉ Hoa viết không tệ, nhưng dự án này là dự án lớn nhất mà Y cha làm sau khi tiếp nhận chức vụ cục trưởng, bởi vậy thận trọng không ít, sau khi điều tra rõ ràng hai công ty tham gia, Y cha cảm thấy tuy rằng Phỉ Hoa danh khí rất lớn, nhưng mấy năm gần đây làm công trình ngày càng kém—— tuy rằng bây giờ còn chưa gây ra sai sót gì, nhưng Y cha vẫn cảm thấy công ty còn lại rất tốt.
*Tương kính như tân: khách sáo với nhau như người mới quen, vợ chồng mới cười…
Lúc Y cha nhìn Bùi Nhĩ Phàm thì Bùi Nhĩ Phàm cũng đồng thời quan sát Y cha. Y mẹ thấy hai gã đàn ông đều trầm mặc, liền đứng dậy, vào phòng Y Thượng Tĩnh một chuyến, lúc ra thì trên tay cầm một đĩa CD, cười nói với Bùi Nhĩ Phàm: “Đây là trò chơi mà Thượng Tĩnh làm —— nha đầu kia có một thói quen, bất luận cái gì cũng vậy đều lưu trữ cả lại. Cái này trước cho con mượn đó, hai ngày nữa con nhớ trả lại cho bác.”
Bùi Nhĩ Phàm gật gật đầu, ngày đầu tiên khi cùng Y Thượng Tĩnh làm việc chung, liền biết Y Thượng Tĩnh khi làm việc tài liệu đều lưu trữ thêm một phần, sựa theo lời của cô mà nói, thì cho dù máy tính đột nhiên bị hack, cũng có thứ dự bị. Nhận lấy đĩa CD, Bùi Nhĩ Phàm cười nói: “Cảm ơn bác gái, kỳ thật con còn không biết Thượng Tĩnh là một cao thủ máy tính—— trước kia cô ấy làm tư liệu rất nhanh, bất quá, con hiện tại mới biết cô ấy hóa ra vẫn là rất nhàn hạ mà làm.”
Nói đến nhàn hạ, Y mẹ có chút bật cười, đồng thời đoán rằng, Bùi Nhĩ Phàm hàng ngày làm việc cùng với Thượng Tĩnh, mới có thể sâu sắc lĩnh ngộ việc lười của Thượng Tĩnh ra sao. Nhưng nghĩ đến Bùi Nhĩ Phàm này có năng lực trị được Thượng Tĩnh—— bởi vì mỗi ngày Thượng Tĩnh tan tầm về đều oán giận: “Bác nói a, nha đầu nhà bác cái gì cũng tốt, chỉ là quá lười thôi! Con là cấp trên của con bé, nên đốc thúc nó nhiều một chút, tốt nhất là đem gân lười của nó rút đi. Nếu không bác còn thật lo lắng không ai thèm lấy nó.”
Việc này, nói thật, là có chút khó khăn. Bùi Nhĩ Phàm nghĩ trong lòng, mỗi ngày thay đổi biện pháp khiến Y Thượng Tĩnh bận rộn, thậm chí đem một vài chuyện vốn là của Trương Giai Thành làm đều giao cho cô để làm, đáng tiếc là, cô vẫn có biện pháp ở trong phòng làm việc mà ngang nhiên ngủ—— hơn nữa còn là đều đặn hàng ngày: buổi sáng từ 11h – 11h30’, buổi chiều từ 2h – 2h30’. Lúc đầu nghĩ chỉnh đốn Y Thượng Tĩnh như vậy, cũng là có chút áy náy, vì thế công tác cũng ít giao cho cô. Nhưng là, không nghĩ tới, sau khi cô rảnh rỗi, cư nhiên đem hình tượng của mình thiết kế vào game, sau đó dùng để ngược đãi! Xem ra, vẫn không thể để cho cô nàng rảnh rỗi—— bắt đầu từ ngày mai!
“Ách, bác trai, bác gái. Con còn có việc, cho nên con phải về trước. Sàu này lại đến thăm hỏi hai người.” Bùi Nhĩ Phàm đứng dậy, cười nhẹ nói.
Ông bà Y cũng không cố giữ, đứng dậy tiễn Bùi Nhĩ Phàm ra cửa. “Lão già, ông cảm thấy cậu Bùi này thế nào?” Sau khi Y mẹ đóng cửa lại, liền cười híp mắt hỏi Y cha, “Rất xứng với Y Thượng Tĩnh nhà ta đúng không? Hơn nữa theo như sự bực tức mỗi ngày của Thượng Tĩnh, tôi phát hiện, cậu Bùi này hoàn toàn là đem Thượng Tĩnh ăn chắc được, làm hại Tĩnh Nhi chỉ có thể thông qua trò chơi để giải hận. Vả lại đã có hai lần cậu ta đem Thượng Tĩnh đang ngủ đưa về nhà, Thượng Tĩnh là một đứa nhỏ bảo thủ, con bé sẽ không dễ dàng cho phép gã nào chạm vào nó, càng sẽ không bao giờ ở trong lòng một người đàn ông ngủ say như chết…”
“Hai lần?” Y cha bỗng nhiên cau mày, nghiêm giọng hỏi, “Thượng Tĩnh hai lần ngủ ở trong lòng chàng trai kia rồi?! Làm sao bà đến bây giờ mới nói với tôi?”
“Ách…”
Xem ra, một vòng cảm tình gia đình kiểu khắc khẩu lại sắp sửa bắt đầu.
“Ưm!” Y Thượng Tĩnh mơ mơ màng màng duỗi người một cái, mở mắt ra, nhìn xem đồng hồ báo thức bên giường: 8h20’.
“Á! Thảm, hôm nay đi làm muộn chắc rồi!” Y Thượng Tĩnh bật người ngồi dậy, bất quá, ở 0giờ lẻ một giây sau lại ngã xuống, tiếp tục ngủ, “Quên đi, hôm nay hay là khỏi đi làm đi, lát nữa gọi điện cho Bùi Nhĩ Phàm xin nghỉ bệnh là được rồi.”
Nhưng sau khi Y Thượng Tĩnh nhắm mắt lại, chợt nhớ tới ngày hôm qua là thứ Sáu, hôm nay là không cần phải đi làm; lại nghĩ tới tối qua mình đi bar, gặp phải Bùi Nhĩ Phàm, lại uống quá mấy chén, sau đó liền… không nhớ gì. “Hả?!” Y Thượng Tĩnh mở mắt ra, “Mình về nhà bằng cách nào vậy? Sao lại không nhớ chút nào thế?!”
Đứng dậy, vạch chăn ra, phát hiện quần áo của mình đã bị đổi thành áo ngủ. Ra khỏi phòng, há mồm liền kêu: “Mẹ! Con tối qua là về bằng cách nào?”
Y mẹ đang xem thời sự buổi sáng, thấy Y Thượng Tĩnh mặc áo ngủ màu xanh biển hình phim hoạt hình híp nửa mắt, vừa gãi đầu,