The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luôn Có Người Đợi Anh

Luôn Có Người Đợi Anh

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341477

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1477 lượt.

“Không phải cô đã yêu cậu ta rồi đấy chứ?”
Câu hỏi bất ngờ như vậy khiến Điền Điền sững sờ mãi mới phản ứng lại, mặt cô đỏ lựng: “Đương nhiên là không rồi. Sao anh có thể nói như vậy được chứ?”
Điều Hoắc Khởi Minh muốn chính là câu trả lời này. Tiện thể, anh ta đẩy chủ đề vào đúng nội dung mình muốn nói: “Không phải thì tốt. Nếu cô yêu cậu ấy thì chắc chẳng có cơ hội đâu. Cô biết không? Kế hoạch của Liên thị là tiến vào thị trường Hồng Kông. Bây giờ họ đang cần nguồn hỗ trợ tài chính. Chắc Liên Gia Kỳ và em gái tôi sắp chính thức đính hôn rồi. Sau khi họ đính hôn, ông già tôi sẽ đứng ra hỗ trợ vốn cho kế hoạch mở rộng thị trường của Liên thị.”
Những lời này, trước đây Hoắc Khởi Minh đã từng nói với Điền Điền rồi. Để tập đoàn Liên thị tiếp thêm một bước, Liên Gia Kỳ có teher sẽ đồng ý lấy Hoắc Lệ Minh. Cuộc hôn nhân này sẽ đem lại sự ủng hộ mạnh mẽ của Hoắc thị dành cho Liên thị. Khi đó, cô nghe những lời này càng thêm coi thường Liên Gia Kỳ, nhưng lúc này lòng cô lại tràn ngập nỗi buồn. “Thật ư? Liên Gia Kỳ đã nhận lời rồi sao?”
“Cậu ta có lý do gì để từ chối chứ? Đàn ông đều là động vật ham quyền lực. Nếu vương quốc Liên thị có cơ hội mở rộng, lẽ nào cậu ta lại không muốn? Huống hồ cậu ta cũng không cần phải hy sinh quá nhiều. Lệ Minh cũng đâu phải người vợ không ra gì. Tuy có có chút khiếm khuyết về mặt thân thể nhưng ông già đã ngầm ám chỉ rằng, nếu sau khi kết hôn, Lệ Minh không sinh được đứa con khỏe mạnh, cậu ta có thể tìm người phụ nữ khác giúp sinh người kế thừa.”
Lời nói của Hoắc Khởi Minh cực kỳ có sức thuyết phục, Điền Điền chỉ biết im lặng. Nhìn qua cửa sổ xe, dãy đèn trên phố như biển sao trên bầu trời, cô không nói rõ được rốt cuộc lòng mình thế nào…
Hai giờ chiều hôm sau, trên đường Vạn An, tại cửa hàng chính quảng trường mua sắm Thế Giới Mới Xinh Đẹp, trên sân khấu dưới vòm nhiều màu sắc, Điền Điền và vài cô người mẫu đã có mặt. Khoảng nửa tiếng nữa họ sẽ cùng làm người mẫu quảng cáo cho mỹ phẩm của một thương hiệu nổi tiếng.
Khoảng gần hai rưỡi, dường như có linh cảm, Điền Điền đành chỉnh lại trang phục, bỗng ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy trong bãi đỗ xe cách đó không xa, Liên Gia Kỳ bước ra khỏi một chiếc xe nhỏ. Có mấy người ra đón anh, cùng dẫn anh đi về cửa lớn của quảng trường mua sắm. Dường như anh không hề thấy cô, chỉ chú tâm nghe người trung niên có dáng vẻ giám đốc đi bên cạnh nói.
Hoảng hốt cụp mi xuống, Điền Điền vội vàng thay đổi hướng nhìn. Tại sao phải hoang mang? Tại sao phải hoảng hốt? Cô không nói rõ được. Cô chỉ cảm thấy từ đáy lòng mình có một sự thay đổi khác thường đang diễn ra. Dù không nói được là gì nhưng rõ ràng nó đã rất gần. Giống như không khí ẩm ướt trong mùa mưa, không thể nhìn rõ, cũng không thể nào sờ thấy. Nó lặng lẽ ngưng tụ thành từng giọt trên thành tường, không cách nào né tránh được.
Chương trình chính thức bắt đầu. Người chủ trì giục các người mẫu lên sâu khấu. Điền Điền ngẩn ngơ bước lên cùng các người mẫu khác đứng thành hàng, nở nụ cười như hoa. Dưới sân khấu là tràng phóa tay và những tiếng huýt sáo giòn tan. Có người thốt lên: “Nhóm người mẫu hôm nay thật xinh đẹp.”
Anh ta vừa dứt lời, bỗng một người đàn ông có râu tỏ vẻ giận dữ lao lên sân khấu, chỉ vào các cô người mẫu, lớn tiếng quát: “Phụ nữ xinh đẹp chả phải là thứ tốt đẹp gì, đều là đồ lăng loàn, đều là hạng gái bao, phải giết hết.”’
Người đàn ông đó vừa nói, vừa rút dao găm trong người ra, hằm hằm lao về phía các cô người mẫu. Bỗng chốc máu tươi chảy ra, các người mẫu đều sợ thét lên, chạy toán loạn. Ông ta bất chấp, tiếptục cầm dao đuổi theo họ. Trên dưới sân khấu đều náo loạn, tiếng la hét vang lên không dứt. Điền Điền có nằm mơ cũng không bao giờ nghĩ rằng một chương trình khuyến mãi lại có thể biến thành thế này. Khi ông ta hũng hãn rút dao găm ra, cô còn không dám tin vào mắt mình. Cô đã nhìn thấy lưỡi dao cứa vào vai một nữ đồng nghiệp xinh đẹp của mình đến nỗi máu đỏ tuôn ra. Cô ấy sợ hãi, mặt trắng bệch, nhảy xuống khỏi sân khấu. Chân cô mềm nhũn, trong lòng hoảng hốt, sợ hãi, tim đập thình thịch, cô như không thở nổi nữa.
Khi hoảng sợ thì phải bỏ chạy, nhưng Điền Điền chưa kịp biết chuyện gì đang xảy ra thì người đã ngã bịch xuống đất. Ánh mặt trời chiếu vào bóng người cầm dao. Người đó đang lao về phía cô, giơ dao lên hung hãn. Cô nhắm mắt lại, chỉ còn kịp hét lên: “Á…”
Cùng với tiếng hét đó, một đôi tay mạnh mẽ bỗng kéo cô lảo đảo trên mặt đất. Cô ngã vào một vòng tay ấm áp. Kinh hoàng mở mắt ra, ngoảnh đầu lại nhìn, cô chỉ thấy khuôn mặt của Liên Gia Kỳ. Gần như thế, gương mặt anh choán hết tất cả. Trong mắt cô không còn ai hay gì khác, trong nghìn người, vạn người chỉ có duy nhất một mình anh.
Vô thức lùi lại phía sau, cô càng áp sát vào lòng anh hơn, tựa vào cơ thể ấm áp ấy. Cơ thể cao lớn của anh che chở cho cô, đôi tay như vòng bảo vệ cô. Nỗi sợ hãi trong cô bỗng chốc tan biến. Lúc này nhân viên bảo vệ mới đến. Năm ,sáu người cùng hợp sức khống chế người đàn ông cầm dao điên cuồng. Cảnh tượng vô cùng thê lương. Mấy cô người mẫu h