Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lương Tiên Khó Cầu

Lương Tiên Khó Cầu

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341331

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1331 lượt.

húc giá y*. Ta đi mua, nàng đợi ta!”
*nến đỏ, áo cưới.
Nói xong cũng không quan tâm nàng có đồng ý không, cũng không dừng lại, xoay người ra sân, bước chân còn gấp hơn lúc trước, chốc lát đã không thấy bóng.
Chỉ còn lại Thiên Âm đứng tại đó một mình, dù cho lòng đầy lo lắng, cũng mặc buông xuôi. Nếu như có thể tiếp tục như thế thì thật tốt, không cầu vĩnh viễn, nàng chỉ cầu đời này, có thể cùng y. Yên bình qua hết quãng đời này, thì dù chỉ là một phàm nhân, dù chỉ có hơn mười năm ngắn ngủi.






Thiên mệnh đáng tiếc, từ năm trăm năm trước cũng chưa từng thiên vị cho nàng. Bắt đầu từ khi Diễn Kỳ xuất hiện, nàng càng lúc càng hiểu rõ.
Diễn Kỳ cứ như vậy xuất hiện trong sân, không vết tích, đạp lên những bông hoa rơi đầy trên mặt đất vừa cùng nàng nhảy múa, từng bước một đi tới, giống như đạp lên hy vọng bé nhỏ không thể thành hiện thực, dưới chân y vỡ thành bột mịn.
“Theo ta trở về!” Y lạnh lùng mở miệng.
Trở về, vẻn vẹn hai chữ này.
Nàng đã từng vô số lần trông chờ giữa những kiếp luân hồi, chỉ mong y tới phàm gian nói với nàng câu đó, mong chờ đằng đẵng vài trăm năm. Không ngờ rằng khi thực sự nghe được nó, nàng lại không hề vui vẻ, toàn thân lạnh lẽo, như thể huyết dịch cả người đông lại thành băng.
Vì sao, vì sao nàng tùy tiện như thế, có thể vì Linh Nhạc mà bỏ qua tất cả, nàng không phải thích quấn lấy y nhất sao? Nàng làm phiền y mấy trăm năm qua, vì sao nói bỏ là bỏ? Ai cho phép?
“Ta không quan tâm!” Nàng lớn tiếng phản bác, chết thì thế nào, nàng ở phàm gian trải qua còn ít sao?
” Linh Nhạc thì sao?” Y cười lạnh một tiếng, đầy châm chọc nhìn sắc mặt của nàng biến đổi trong nháy mắt, “Phàm nhân chỉ có mười năm thọ mệnh vội vã, nàng sẽ già, sẽ chết, nàng có thể đợi khi nàng tóc bạc trắng xóa, mặt đầy nếp nhăn, khi đó nàng còn có thể ở bên cạnh Linh Nhạc vẫn mãi tươi trẻ sao”.
Thiên Âm nắm tay thật chặt, hít sâu một hơi, hoảng loạn trong mắt dần dần trầm tĩnh, đôi mắt giống như dùng hết toàn bộ dũng khí nhìn thẳng vào Diễn Kỳ đang châm chọc , “Ta tin y.”
Thần sắc Diễn Kỳ tối sầm lại trong nháy mắt, đen tựa vực sâu, giận dữ cười lại, “Hay!Hay lắm. Hay cho cái gọi là tin tưởng, nhưng nàng đừng quên, trong số kiếp phàm nhân của nàng tất cả đều là khổ nạn, mỗi kiếp đều sống không quá hai mươi năm. Thiên mệnh không thể trái, nàng bây giờ đã bao nhiêu tuổi? Nàng còn bao nhiêu năm lưu lại trên đời nữa, lẽ nào nàng muốn nó tận mắt nhìn thấy nàng chết trước mặt sao?”
Trái tim Thiên Âm run lên, chợt lui ra phía sau một bước. Trong lòng rối loạn, khổ nạn của nàng, nàng tự mình hiểu rõ nhất, thời gian thực sự của nàng không còn nhiều.
“Đừng lề mề nữa, theo ta trở lại.” Diễn Kỳ lần thứ hai tiến lên.
Nàng lại né tránh tay y, ngẩng đầu cười khổ ra tiếng, “Trở lại? Trở lại ta có thể sống tiếp sao?”.
“Nàng…” Diễn Kỳ sửng sốt, kinh ngạc nhìn phía nàng: “Nàng biết!”
Thiên Âm khẽ cong môi nở nụ cười, tràn đầy cay đắng: “Thân thể của ta từ lâu đã không chống đỡ nổi nửa năm, không phải sao?”
“Nàng sao có thể…”
Nàng lại cười tươi hơn, cắn cắn môi nói: “Từ mấy tháng trước, lần Tru tiên trận kia, ta đã biết. Thượng cổ cấm thuật, ngoài hậu duệ của thượng cổ thần tộc như ta, ai có thể biết rõ hơn chứ”.Tuy rằng nàng đã mất tiên cốt từ lâu, nhưng cũng từng là truyền nhân cuối cùng của thiên tộc.
Diễn Kỳ trầm mặc hồi lâu: “Nàng theo ta trở về trước, nàng bị tru tiên trận gây thương tích Nguyên Thần, ta có thể nghĩ ra biện pháp trị hết.”
“Ngay cả Hướng Sinh Liên còn không chữa được, còn biện pháp nào nữa chứ?” Nếu phụ quân còn sống, đối với thượng cổ chi thuật còn có thể biết được một hai, thế nhưng hôm nay… Nàng cái gì cũng không có. Thế thì còn cần phải để ý đến cái mạng này sao.
“Ta nói được là được.” Diễn Kỳ cắt đứt lời của nàng, tiến lên kéo tay nàng.
Y nắm rất chắc, nàng tránh đi, vừa muốn mở miệng nói gì đó, ngực lại đau xót, cảm giác đau đớn quen thuộc ập tới, giống như thủy triều lan ra, trên miệng đầy máu, xích cơ trong tay cũng bắt đầu ong ong kêu lên.
“Nàng!” Diễn Kỳ kinh ngạc, vội vàng kéo nàng ngồi xuống một bên, sử dụng tiên pháp ngăn chặn nguyên thần của nàng nứt toác bên trong, vừa nghiêm giọng nói: “Nàng ở phàm gian sẽ chịu lấy tất cả khổ nạn của kiếp này, hơn nữa nguyên thần của nàng đã không được đầy đủ, còn ở lại chỗ này nữa, đến khi nguyên thần băng tán, vĩnh viễn nàng cũng không siêu sinh được, đừng tiếp tục tùy hứng nữa, lập tức theo ta trở về.”
Khóe miệng của nàng càng ngày càng nhiều vết máu chảy ra, ánh mắt lại có sự kiên trì chưa bao giờ có.
“Thay vì ở thiên giới nhẫn nhục sống tạm bợ, không bằng làm người phàm tùy ý vài năm.” Linh Nhạc từng nói, dù là luân hồi chuyển thế, y