XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lương Tiên Khó Cầu

Lương Tiên Khó Cầu

Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1323 lượt.

cũng sẽ tìm được nàng, đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không chia cách, nàng tin y, bởi vì y là người duy nhất trên đời này đáng để nàng tin tưởng . Dù là tùy hứng cũng được, ích kỷ cũng được.
“Ta không muốn trở về…” Nàng đã cẩn thận, đã quy củ rất lâu, rất lâu, để nàng làm càn như thế một lần, một lần là tốt rồi.
“Thiên Âm!” Y tức giận vô cùng, nhưng lại phải đè nén tức giận, tiếp tục giữ vững nguyên thần của nàng.
Nàng lại đột nhiên lật ngược nắm lấy tay y, đáy mắt đầy vẻ cầu xin: “Diễn Kỳ ca ca, là ta cầu xin người, để ta ở lại nơi này đi.”
Diễn Kỳ sửng sốt, từ sau khi nàng trở về, đây là lần đầu tiên nàng nhượng bộ với y, lần đầu tiên gọi y là Diễn Kỳ ca ca, lại là vì để được cùng một người đàn ông khác ở cùng một chỗ.
“Diễn Kỳ ca ca, van cầu huynh, một ngàn năm qua cho tới bây giờ, huynh chưa hề đáp ứng với ta điều gì cả, lần cuối này, cũng là một yêu cầu bốc đồng duy nhất của ta, huynh buông tha chúng ta đi, được không?”
Y nắm chặt tay, gân xanh muốn nứt ra, phải dùng toàn bộ khí lực y mới có thể khống chế không bóp chết nữ nhân trước mắt này.
“Không, có, khả, năng!” Mỗi chữ y dường như nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra.
Nàng biến mất mấy canh giờ, y phát điên tìm nàng, ném lại một đống chuyện. Ném lại mệnh lệnh của thượng đế, chỉ mong trước khi bị phát hiện, y sẽ tìm thấy nàng về, chỉ sợ nàng lại nhận thêm tội, trong lòng y, trong mắt y, đều là vì lo lắng cho nàng. Nếu như y vẫn không hiểu điều đó có ý nghĩa gì, thì cũng sống uổng mấy nghìn năm.
Y không thể buông tha nàng, đến chết cũng không buông được, dù năm trăm năm trước hận nàng thấu xương,nhưng năm trăm năm sau, khi Thiên Âm trở về lại dịu ngoan như nước, còn y cũng không thể buông tay. Biết rõ như vậy là không đúng, nhưng y không muốn.
Vậy mà, ngay khi y quyết định bắt nàng quay về một lần nữa, nàng lại vì một người đàn ông khác, cầu xin y như thế.
Y đột nhiên lại thấy hận, vì sao nàng thay lòng đổi dạ, vì sao sau khi nhiễu loạn lòng y, lại thay lòng đổi dạ yêu một người khác, cho nên: “Không có khả năng, Thiên Âm, đừng nói là đời này. Dù là hồn phi phách tán, nàng cũng phải theo ta trở lại.”
Từng chữ như đao, cầu xin trong đáy mắt Thiên Âm vì lời của y mà biến mất, từng chút tan đi, biến thành tuyệt vọng. Quả nhiên, nàng làm sao có thể chờ đợi người trước mắt mềm lòng được chứ.
“Sư tỷ…” Xa xa truyền tới tiếng Linh Nhạc hưng phấn kêu lên.
Thiên Âm sửng sốt, mừng rỡ, xoay người định lớn tiếng trả lời, Diễn Kỳ lại nhanh trước một bước phất tay bày kết giới, bao lấy hai người.
Linh Nhạc từ cuối đường chạy tới, nét mặt vui vẻ, trong tay là giá y đỏ rực, đi thẳng vào sân, gọi Thiên Âm vài tiếng, lại đi vào phòng trong. Nhưng không nhìn thấy hai người trong kết giới gần trong gang tấc.
“Ngươi đã làm gì?”
“Nó che đi tiên lực, không nhìn thấy chúng ta đâu.” Diễn Kỳ lạnh lùng mở miệng.
Thiên Âm muốn chạy đi, lại bị y kéo, tránh mãi cũng không thoát khỏi tay y.
“Buông ta ra!”
Diễn Kỳ lại nắm thật chặt, Thiên Âm chỉ có thể trơ mắt nhìn Linh Nhạc từ phòng khách tìm vào phòng ngủ, rồi đến hậu viện, sắc mặt vui mừng, trở nên mờ mịt, rồi hoảng loạn, cuối cùng điên cuồng tìm kiếm, gào thét gọi tên nàng.
“Sư tỷ… Thiên Âm… Thiên Âm, Thiên Âm…”
Lòng nàng như bị kim châm, nước mắt mờ mịt, dường như muốn khóc cho hết uất ức của vài trăm năm qua, dùng hết khí lực toàn thân mà giãy dụa.”Ngươi buông ta ra, buông ta ra! Tại sao người phải làm vậy chứ, vì sao? Ta đã chịu tội năm trăm năm rồi, vì sao người cứ không chịu buông tha ta?”
“Ta đã nói rồi, cùng ta trở về thiên giới.”
“Ta không về, cho dù chết, ta cũng không muốn trở lại.” Nàng phát điên đấm vào người y, nhưng vẫn là không thoát được.”Ngươi buông ta ra, để cho ta tìm hắn đi.” Linh Nhạc, trong lòng Linh Nhạc chỉ vì nàng, nàng đã đồng ý đêm nay gả cho y, nàng có thể an tĩnh qua hết cả đời này mà.”Vì sao ngươi không chịu buông tha ta, vì sao?”
Sắc mặt Diễn Kỳ đã đen đến cực hạn, dứt khoát kéo nàng vào ngực, ôm lấy hai tay không ngừng vùng vẫy của nàng. Nàng lại cắn trên vai y, giống như dùng hết sức, cực kì ác độc, miệng đầy vị tanh ngọt, nàng vẫn cắn thật chặt.
Diễn Kỳ để mặc nàng khóc, cũng để mặc nàng cắn y, cho đến khi nàng khóc đến vô lực, ngã ngồi trên đất.
Một lúc lâu.
“Ta hận ngươi!” Nàng ngẩng đầu, lần đầu tiên trong mắt có một thứ ánh sáng bén nhọn sắc lạnh đến thế, làm mắt y đau nhói, “Một ngàn năm qua, ta chưa bao giờ oán ngươi nửa phần, nhưng lúc này, ta hận ngươi.”
Lòng Diễn Kỳ đau xót, Thiên Âm như vậy, lại khiến y hoảng loạn, bất giác lùi một bước, trong lòng thương tiếc, nhưng nhiều hơn lại là cảm giác không cam lòng, y ghét bộ dạng hiện tại của nàng , vì Linh Nhạc như vậy. Cho nên nhịn không được muốn chém một đao vào lòng nàng.
“Nếu nàng cứ khăng khăng muốn đi ra