Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương
Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341455
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1455 lượt.
ngoài, ta sẽ không cản nàng. Nếu như nàng thực sự quyết định vứt bỏ tất cả, gồm cả “Thanh Vân”.”
Đôi mắt Thiên Âm thoáng cứng đờ, chợt ngẩng đầu lên: “Thanh Vân làm sao vậy?”
“Không phải quyết định buông xuôi tất cả rồi sao? Giờ lại muốn quan tâm?” Y hừ lạnh một tiếng, thấy sắc mặt nàng tái nhợt trong nháy mắt, trong lòng mới mừng rỡ hơn: “Còn nhớ ma trận lần trước chứ?Hiện nay hắn đã nhập vào yêu giới, cùng liên hợp với yêu giới. Bây giờ yêu giới đã bắt đầu rục rịch, tiên yêu đại chiến hết sức căng thẳng. Nàng nói xem, trong tiên giới, nơi có nhiều yêu loại nhất là nơi nào?”
Nàng run lên, choáng váng. Trong tiên giới, nơi trấn áp yêu tộc nhiều nhất, tất nhiên là Thanh Vân Sơn phủ đệ của chiến thần thiên giới trước kia.
“Hiện nay sơn chủ Thanh vân sơn không có ở đó, không có tiên ấn trấn áp Thanh vân sơn, thêm ảnh hưởng của ma khí. Nàng nghĩ sẽ thế nào?” Y tiếp tục nói: “Thanh vân sơn chỉ còn lại hai người Thanh Sơn, Lục Thủy, ngẫu nhiên có hai con yêu tinh trốn chạy khỏi phong ấn thì có thể đối phó, thời gian càng lâu…”
Tay Thiên Âm nắm chặt, đầu ngón tay cắm vào lòng bàn tay, rướm ra tia máu đỏ tươi
Thanh Vân, sư phụ…
“Nếu nàng theo ta trở về, ta sẽ đồng ý giúp nàng gia cố lại phong ấn. Còn Linh Nhạc, nếu tìm không thấy nàng, thì nó sẽ trở lại tiên giới thôi. Từ trước đến nay nó luôn có thói quen nhàn tản, cho dù có quay trở lại cũng không bị nghi ngờ là tự ý hạ phàm”. Diễn Kỳ kéo nàng từ mặt đất đứng dậy, gọi mây bay lên không trung, Thiên Âm mặc kệ để y cầm tay, có lẽ là không muốn, hoặc có lẽ đã không còn sức lực.
Đôi mắt vẫn đau đáu nhìn về phía Linh Nhạc dưới kia, nhìn y đang cầm giá y, điên cuồng tìm nàng, gào thét tên nàng.
Nàng chỉ có thể nhìn…
Cho đến khi không thể nhìn thấy nữa, giống như mong ước bé nhỏ của nàng vừa chạm đã vỡ tan.
Diễn Kỳ luôn biết rõ điểm yếu của nàng ở đâu, luôn có thể đánh vào điểm đó, khiến cho nàng không cách nào xoay chuyển. Năm trăm năm trước đã như vậy, năm trăm năm sau vẫn như thế. Y nói rất đúng, nàng có thể mặc kệ tất cả, một lòng theo Linh Nhạc tới thế gian, nhưng sẽ không thể từ bỏ Thanh Vân được, từ bỏ di nguyện cuối cùng của sư phụ. Trước kia nàng đã nợ quá nhiều người, tính cách tùy hứng của nàng cũng phụ đi tâm ý vô vàn người khác, nhưng chỉ có duy nhất một người, nàng không thể phụ lòng sư phụ.
Thanh Vân là tâm huyết cả đời của sư phụ, cũng là thứ duy nhất người để lại cho nàng. Cho dù hôm nay nàng vô năng, cũng tuyệt đối không cho phép bất kì kẻ nào ức hiếp Thanh Vân.
“Đến rồi!” Diễn Kỳ hạ xuống đụn mây, nhìn về phía Thiên Âm bên cạnh.
Sắc mặt Thiên Âm vẫn không thay đổi, đứng yên tại chỗ, không trả lời, như thể mất hồn, lại giống như không hề hứng thú với lời y nói. Diễn Kỳ chau mày, lòng bàn tay bất giác nắm chặt. Suốt đường đi, nàng vẫn giữ một điệu bộ như thế, bất động không nói gì, đối với y cũng xem như không thấy, làm y nổi giận.
“Diễn Kỳ ca ca!” Đang muốn phát tác, Phượng Minh liền ra đón. Nhìn thấy Thiên Âm bên cạnh, nàng thoáng ngẩn người, rồi nhanh chóng tươi cười trở lại, “Thiên Âm… Nàng trở về là tốt rồi, Linh Nhạc náo loạn quá rồi.” Nàng than một tiếng, nhìn Thiên Âm đứng bên cạnh, nụ cười trên mặt cứng đờ, xoay người nói với Diễn Kỳ: “Thiên đế vừa có lệnh truyền huynh, ta tìm cớ, cho nên tạm thời vẫn không có ai phát hiện.”
Diễn Kỳ cứng đờ, cảm giác đau đớn nơi lồng ngực, lúc này y mới từ từ buông lỏng tay ra. Lời chất vấn tới miệng tiêu tan không còn một mống, chỉ còn lại lo lắng tràn đầy. Rõ ràng là muốn đối tốt với nàng một chút, nhưng lại luôn khiến nàng bị thương. Y hít sâu một hơi, kìm nén rối loạn trong lòng.
“Ta hỏi nàng, vừa rồi nàng đã múa điệu gì ở phàm gian?.” Chuyện này y đã muốn hỏi từ sớm, vẫn luôn tìm cơ hội.”Có phải là… Vô Ưu vũ?”
Lúc y tìm thấy nàng, nàng đang nhảy múa, y không thể nhìn lầm, đó là thần khúc Vô Ưu. Từ nhỏ y đã thường xem Phượng Minh múa điệu múa này, chỉ là cách múa hoa mỹ như vậy, hoa bay đầy trời lạ lùng như thế, y chưa từng thấy qua. Như thể… như thể điệu múa y từng nhìn thấy tại lễ Dao Trì năm đó…
“Tại sao nàng có thể múa điệu múa đó, biết múa từ khi nào?”
Thiên Âm xoay người, nhìn biểu tình lạ thường của y, nhìn hồi lâu, đột nhiên lại nở nụ cười, lạnh lùng tàn nhẫn, lại như châm chọc, cũng giống như tự giễu: “Vì sao ta có thể ư, ngươi có thể không biết sao?”
Diễn Kỳ cứng đờ, ngơ ngẩn.
“Ngươi trách ta không tin ngươi, cái gọi là tin cậy này, luôn phải xuất phát từ hai phía. Ngươi đã bao giờ tin tưởng ta chưa?” Nàng lại có thể vì một người như vậy mà khăng khăng một mực mấy trăm năm đấy. Hít sâu một hơi, một khắc nàng cũng không muốn ở lại nơi này, xoay người rời đi.
Diễn Kỳ đứng