Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.
chúng tôi cũng bảo không muốn đi, cô ta còn hỏi lại thêm hai lần nữa. Sau đó tối ấy cô ta liên lạc với chúng tôi, bảo cô ta đi gặp bạn học, tuyết rơi nhiều quá nên không muốn về. Chúng tôi cũng không nghi ngờ gì. Trùng hợp là, mấy hôm sau, tôi lại đến nhà một người bạn, cô ấy rửa ra một xấp hình, là hình của bữa tiệc đó, khoe khoang khả năng chụp hình của mình, nắm bắt được đến từng chi tiết. Thế là tôi cầm lên xem, kết quả xem đến cuối cùng phát hiện ra cô ta ở trong bữa tiệc đó, đang khoác tay thân mật với một người Mỹ. Vẫn chưa đáng để ngạc nhiên, mà kỳ lạ hơn là, người Mỹ đó là nhân vật quan trọng ở thành phố đó, tôi và Nhân Kiệt đều quen. Nhưng vấn đề là, một cô gái nghèo khổ như cô ta làm sao quen biết được?”
“Vì chuyện đó mà tôi bắt đầu nghi ngờ cô ta, thế là cũng dần dần phát hiện ra cô ta giấu giếm rất nhiều chuyện, nhưng cô ta đúng là một diễn viên kỳ tài, từ TV đến AV đều diễn được. Nếu không vì ngẫu nhiên thì thực sự tôi cũng không nghĩ cô ta lại kinh khủng đến thế.”
Thẩm Đình nghĩ mọi điều là thật, đặc biệt là đối diện với một cô gái dung mạo trong sáng ngây thơ đáng thương như vậy, Thẩm Đình cô là phụ nữ mà còn thấy đồng cảm với cô ta, tuy vẫn nghi ngờ nhưng cũng không mãnh liệt lắm. Huống hồ gì là đàn ông, phụ nữ như cô ta có sức thu hút chí mạng.
“Cô ta giống như một ả đào nghiện diễn xuất vậy, bao giờ cũng giở thủ đoạn với bất kỳ người đàn ông nào, chứng minh sự quyến rũ của mình. Nhưng lúc đó tôi vẫn chưa tìm ra được nhiều hơn, đã kiên trì cảnh tỉnh Thẩm Nhân Kiệt, vì chuyện đó mà chúng tôi đã cãi nhau mấy lần. Nhân Kiệt tuy thông minh nhưng không giống tôi, cậu ta khá bi kịch là có một đức tính tốt, rằng hễ chắc chắn rồi thì sẽ tin tưởng không nghi ngờ. Tôi tức cậu ta đến nỗi suýt nữa là đánh nhau. Cuối cùng cậu ta mới nhận lời tôi, rằng sẽ lừa Tống Uẩn là bố mẹ cậu ta kiên quyết phản đối họ kết hôn, vì họ tìm ra được cô ta chỉ là trẻ mồ côi, cho rằng một đứa trẻ mồ côi như thế thì không môn đăng hộ đối, nếu cứ đòi kết hôn sẽ cắt đứt quan hệ, nhưng cậu ta vẫn kiên quyết cưới cô ta, hơn nữa còn tin rằng dù cậu ta trở nên trắng tay, Tống Uẩn cũng sẽ không quan tâm, xem Tống Uẩn sẽ phản ứng ra sao. Lúc đó cô ta tỏ ra rất tự nhiên, nói rằng người cô ta yêu là chính Thẩm Nhân Kiệt, nên không chút quan tâm chuyện đó. Thẩm Nhân Kiệt nhìn tôi đắc thắng. Khi tôi vật nài yêu cầu mãi, cuối cùng cậu ta thỏa hiệp rằng sẽ diễn vở kịch này một tháng, cậu ta luôn cho rằng tôi bày trò, cô ta thật sự yêu cậu ta, nên cũng không sợ thử với tôi.”
Tạ Huyền kể đến điểm mấu chốt, thao thao bất tuyệt, dù đã đến giờ vào làm: “Tôi vẫn theo họ đi chọn đồ cưới, nhưng đều chọn thứ rẻ nhất, hơn nữa còn đánh tiếng rằng vốn dĩ cậu ta vẫn không mua nổi, là tôi đã cho cậu ta mượn tiền. Đó giống như một trò chơi gián điệp và phản gián điệp vậy. Nửa tháng qua đi, cuối cùng Tống Uẩn bắt đầu tưởng là thật, đồng thời hoảng lên, cuối cùng không nhịn nổi nữa, giận dữ nói rằng không muốn chọn những thứ rác rưởi đó. Sự tình bắt đầu lộ ra bản chất thật của nó. Họ bắt đầu cãi nhau thường xuyên, Nhân Kiệt vẫn khăng khăng hi vọng thay đổi được cô ta. Có một lần cãi nhau rất ghê, Nhân Kiệt hỏi cô ta với vẻ giận dữ vô cùng: ‘Rốt cuộc là em có yêu anh hay không?’ Cô ta không chút kiêng dè trả lời thẳng: ‘Có thể là có một chút, nhưng từ sau khi anh nói yêu tôi, tôi đã không còn yêu anh nữa.’”
Tạ Huyền dụi điếu thuốc vào gạt tàn, đến tận bây giờ anh vẫn không thể hiểu nổi sao lại có một ả đàn bà như thế: “Cô ta là người như thế, cô ta thích diễn trò để những người đàn ông ưu tú yêu thương cô ta. Nhưng chỉ cần anh nói yêu cô ta, tình yêu của cô ta với anh sẽ biến mất ngay tích tắc đó. Đồng thời bắt đầu thấy chán ngán, bực bội, thậm chí ghét bỏ. Đó là cô ta, một thứ không thể hiểu nổi. Sau lần cãi nhau đó, cô ta bắt đầu nghênh ngang xuất hiện cùng gã đàn ông VIP người Mỹ ấy ở mọi nơi, rồi sau đó không lâu, vì một chuyện xảy ra mà Thẩm Nhân Kiệt đã tuyệt vọng hoàn toàn, rồi họ chia tay nhau.”
Thẩm Đình nghe những chuyện kinh hoàng ấy, cảm thán thế giới này quả nhiên chuyện kỳ lạ nào cũng có, lại có cả loại người như thế, sau đó tò mò hỏi: “Vậy rốt cuộc là bây giờ cô ta quay lại tìm Thẩm Nhân Kiệt để làm gì?”
Tạ Huyền nhún vai, cũng không giải thích được: “Cô ta không yêu Nhân Kiệt, Nhân Kiệt cũng không yêu cô ta, tôi cũng không biết lần trước vì sao cô ta đến vừa khóc vừa làm dữ, đúng là bệnh! Cô ta quá gian xảo, kiểu tư duy ấy người bình thường khó lý giải lắm.”
Thẩm Đình bắt đầu thấy hơi sợ hãi người phụ nữ đó, không biết cô phải đối phó với cô ta thế nào. Đang định bỏ đi thì tâm trạng Tạ Huyền bình tĩnh hơn, anh cười nói: “Chị còn nhớ lần xem mắt giữa chị và Nhân Kiệt không?”
“Ấn tượng vô cùng sâu sắc, khó mà quên được.” Thẩm Đình thấy lạ vì sao anh ta lại nhắc đến chuyện đó.
“Lần đó xe cậu ta bị hư, tôi đến đón, cậu ta nói vốn dĩ không chọc giận chị, có điều phản ứng của chị lại phối hợp rất tốt. Vì nhìn từ bên ngoài qua cửa kính, hai người rất giống đôi tình nhân đang cãi nhau.”
Thẩm Đình ngờ vực, hay là