Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341680

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.

Huyền nghe cô ta đã nói những gì, sắc mặt Tạ Huyền mỗi lúc một sa sầm, cuối cùng ném mạnh tập văn kiện lên bàn, lồng ngực phập phồng, lâu lắm mới kìm nén cơn giận, đó là kết quả Thẩm Đình mong muốn, anh ta nói: “Quả nhiên cô ta không hề thay đổi. Chẳng trách chị lại mắc lừa, tám mươi phần trăm lời cô ta kể là thật, nhưng phía sau mỗi việc lại có chân tướng mà cô ta không nói ra. Lại thêm mắm dặm muối hai mươi phần trăm nữa, thật thật giả giả, tình tiết phong phú, thảo nào chị tin là phải. Cô ta là cao thủ chuyện này mà.”
“Cô ta đúng là xuất thân từ cô nhi viện, nhưng cô ta chưa bao giờ mất hết người thân mà còn có một cô em gái. Cô ta đúng là đã tiến lên từng bước, nhưng lót dưới chân cô ta là những người đàn ông. Cô ta đến Chinatown ở Mỹ, nhưng không làm việc mà là bà chủ ở đó.”
“Bà chủ?” Thẩm Đình sững sờ, “Chắc không phải là cô ta kết hôn rồi chứ?” Đúng là một tin gây chấn động.
Tạ Huyền cười lạnh: “Chị không ngờ chứ gì, những chuyện không ngờ còn nhiều lắm. Tôi cũng sau này điều tra kỹ mới biết, có ai mà ngờ được.”
Tạ Huyền trầm tư một lúc rồi nói: “Chị cũng biết một số người, lúc họ vừa sinh ra là cỏ dại, nhưng họ đã sống bằng cách thức khó khăn hơn người bình thường. Mà một bộ phận nhỏ trong số những người đó vì sống quá vất vả, nên đành dựa vào việc hút khí độc của thế giới để sinh tồn, rồi lại biến khí độc ấy thành dinh dưỡng và máu cho bản thân. Cô ta là một loài cỏ độc, vừa tàn nhẫn lại xảo quyệt với thế giới này, chị biết cô ta được nhận nuôi từ cô nhi viện thế nào không? Chị biết cô ta đã vào được trường trung học tốt bằng cách nào không? Rồi có biết vì sao cô ta vừa tốt nghiệp đã có thể ra nước ngoài không? Tôi thật sự rất không muốn nói lại những chuyện đó.”
Anh ta ngừng lại một chút, Thẩm Đình lặng lẽ lắng nghe, bàng hoàng không ít, một cô bé năm tuổi đã có thể dựa vào sự mưu mô để được dẫn ra khỏi cô nhi viện, khiến nam chính yêu thương sâu sắc, có mấy người làm được thế?
Tạ Huyền nói: “Thực ra cô ta vừa tốt nghiệp đại học xong đã kết hôn, đối tượng là phó thị trưởng của một thành phố. Lúc ấy vị phó thị trưởng đó vẫn chưa ly hôn, họ đăng ký kết hôn ở Mỹ. Thực tế thì đó là tội trùng hôn. Cô ta có thể khiến người đàn ông đó phát điên vì mình, nhưng cô ta không quan tâm, chẳng qua là muốn đạp trên đầu ông ta để mình đứng cao hơn thôi. Phó thị trưởng vận động toàn bộ mối quan hệ của mình, để cô ta vừa tốt nghiệp đã đi Mỹ được, mua một cửa hàng ở phố Chinatown cho cô ta làm bà chủ. Bất hạnh là, phó thị trưởng đó vì tội tham ô nên bị bắt giam, phán án tử hình. Nhưng chẳng chút ảnh hưởng tới cô ta. Cô ta đã nghe phong thanh, đồng thời trước đó cũng đã ly hôn với ông ta, không biết vì sao mà việc điều tra vị phó thị trưởng đó cuối cùng cũng không tra ra được cô ta, có thể là ma quỷ thì có ma quỷ bảo vệ.”
Thế thì, những gì cô ta nói, đã từng chọn giường cưới trước đây, thì ra là chỉ quãng thời gian đó, nhưng lại cố ý để Thẩm Đình phải suy nghĩ linh tinh.
Cuối cùng Tạ Huyền đã kể đến phần đau khổ và uất hận nhất: “Sau đó cô ta bắt đầu tìm kiếm đối tượng mới. Một buổi tối nọ, cô ta xông vào một bữa tiệc, trong đó có tôi và Thẩm Nhân Kiệt, cô ta hụt tay hất rượu lên người Thẩm Nhân Kiệt, hoảng hốt cuống quýt như một con thỏ trắng, nói rằng cô ta vào nhầm chỗ, thân phận chỉ là một cô gái nghèo khổ làm việc ở Chinatown, hơn nữa còn cố gắng tự học, cố gắng sinh tồn trong thành phố này. Thực ra trước khi gặp Thẩm Nhân Kiệt, cô ta đã ra vào những bữa tiệc như thế đến mấy trăm lần rồi. Mỗi một bữa tiệc xuất hiện những ai, cô ta đều nắm rõ.”
Thẩm Đình nhớ đến một bài báo, viết rằng có một cô gái vì muốn gặp được đại gia nên mỗi cuối tuần đều mượn tiền để đi máy bay, hơn nữa lại là khoang VIP, vì khoang Economy sẽ chỉ gặp tầng lớp bình dân. Thứ Bảy đi, cuối tuần lại về. Đến khi nợ nần ngập đầu, cuối cùng cô ta đã túm được một đại gia để kết hôn, tất nhiên không phải ai cũng gặp được kết quả tốt đẹp như vậy. Nhưng Tống Uẩn từ dung mạo đến thủ đoạn đều thuộc hàng cao thủ, làm sao thua được?
Tạ Huyền châm một điều thuốc, cô hiếm khi thấy anh ta hút thuốc, rồi lại nói: “Chị cũng biết Nhân Kiệt là người thận trọng và thông minh như thế nào. Muốn lừa cậu ta đâu phải dễ, nhưng cô ta đã làm được. Tóm lại…những gì đã xảy ra tôi không muốn nhắc lại…Nhân Kiệt rất yêu cô ta, còn tôi thì tán thưởng cô gái ấy, ba chúng tôi thường xuyên đi chơi cùng nhau, lúc đó cứ ngỡ là những ngày thần tiên. Hai người họ thậm chí còn bắt đầu bàn đến việc kết hôn, tôi cũng ủng hộ họ, dù sao một cô gái tốt như thế rất khó tìm.” Tạ Huyền cười lạnh, “Nhân Kiệt nói với người nhà là về nước sẽ chuẩn bị kết hôn ngay. Người nhà cậu ta cũng điều tra thân thế cô ta, nhưng cô ta giấu lý lịch của mình quá kỹ, không để lộ tí sơ hở nào.”
Thẩm Đình thấy lạnh cả người, đang nghĩ xem một ván cờ tinh tế như vậy làm sao lại bị phát hiện ra.
Tạ Huyền nói: “Nếu không phải vì một sự tình cờ, một sự bất ngờ, bọn tôi có thể mãi mãi cũng không biết được chân tướng. Hôm đó trong một bữa tiệc, cô ta nói không muốn tham gia, nên hai


pacman, rainbows, and roller s