Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1685 lượt.
r>Thẩm Nhân Kiệt đáp với vẻ bó tay: “Tất nhiên là đi về. Cô còn muốn ngủ trên giường tân nhân à?”
Bầu trời khuya xanh thẳm gần như tím, vài ngôi sao lấp lánh như đang đi lại trên trời. Thẩm Đình cảm thán một câu: “Cao Hiểu Vi cuối cùng cũng kết hôn rồi.”
Thẩm Nhân Kiệt biết cô đang nghĩ gì, cuối cùng cô chỉ còn lại một mình, bạn thân cuối cùng cũng có người kết hôn trước.
Anh lái xe lại, dìu cô lên xe.
Thẩm Đình uống quá nhiều rượu nên Thẩm Nhân Kiệt không dám lái nhanh, cô ngồi mềm oặt ở đó như sinh vật không có xương sống. Sau đó lảm nhảm: “Trước kia tôi nghe bạn nào đó kết hôn, rồi bạn nào đó có con.” Cô cười giễu nói, “Bây giờ lại nghe bạn nào đó ly hôn, thì ra thoáng cái đã bao năm trôi qua rồi! Người ta đã đi một vòng trong vi thành, tôi lại vẫn chưa tìm được ai để lấy…”
Thẩm Nhân Kiệt lạnh lùng hỏi: “Tôi không phải người à?”
Thẩm Đình say khướt chồm lại gần anh, ngắm kỹ anh không chớp mắt. Thẩm Nhân Kiệt bị nhìn đến gai người, cuối cùng anh hỏi: “Cô nhìn gì thế?”
Thẩm Đình lắc đầu bi thương: “Cậu nhỏ quá, thật đấy, không thích hợp.” Cuối cùng cô vẫn sợ hãi, vẫn không nghĩ thoáng được.
Thẩm Nhân Kiệt hít một hơi khí lạnh “Tôi nhỏ chỗ nào?”
Thẩm Đình hỏi ngược lại: “Chứ cậu lớn chỗ nào?”
Thẩm Nhân Kiệt trả lời với vẻ nghiêm túc: “Chỗ nào của tôi cũng lớn.”
Thẩm Đình nghe anh nói bậy nói bạ cũng không tức giận, có thể vốn dĩ cô đã không nghe thấy gì. Một lúc sau, cả người Thẩm Đình đã mềm oặt dựa vào Thẩm Nhân Kiệt, anh không kìm được cúi xuống nhìn cô, Thẩm Đình nửa say nửa tỉnh, ngân nga rời rạc: “Nhìn thấy cậu sắp làm cô dâu, là bạn thân đây thật muốn nhõng nhẽo…”
…Chỉ mong chị em tốt ôm tôi một cái, chia bớt chút phúc cho tôi, không cho phép bỏ lại tôi một mình.
…Cuối cùng cậu đã giữ được, sao tôi và anh ấy của tôi không nhịn được.
…Mỗi lần tôi yêu đến điên cuồng khờ dại, đã làm sai rồi, quan hệ đã sai lầm.
…Tôi luôn quá yêu người, cưỡng ép đến mức người yêu trở thành bạn rồi lại trở nên xa lạ.”
Hát mãi hát mãi, chỉ còn lại câu “Chỉ mong chị em tốt ôm tôi một cái. Chia bớt chút phúc cho tôi, không cho phép bỏ lại tôi một mình” cứ lặp đi lặp lại mãi, rồi thành tiếng ậm ừ khe khẽ.
Thẩm Nhân Kiệt nghe thật kỹ, cuối cùng cũng nghe rõ, vừa thấy đau buồn thay cô, lại vừa thấy buồn cười, để mặc cô dựa vào mình, lái xe về với vẻ hài lòng, ánh sao ngập trời đang bay về phía anh, bay rất nhanh, giống như đang sa xuống đất vậy.
Đến nơi ở, Thẩm Đình vẫn dựa vào anh ngủ mà không tỉnh dậy, thế là Thẩm Nhân Kiệt cũng ngồi im không nhúc nhích, lặng lẽ ngắm cô. Có vài sợi tóc chạm vào rèm mi của cô, khiến cô ngủ không yên, anh đưa tay khẽ gạt tóc cô ra, nhất thời rung động, khó mà kiềm chế, lại khẽ khàng đặt một nụ hôn lên môi cô. Lần này Thẩm Đình đã tỉnh lại. cô ngẩng phắt đầu lên, đụng mạnh vào trán Thẩm Nhân Kiệt.
Hai người đều đau muốn chết, ôm đầu, Thẩm Nhân Kiệt hỏi: “Cô làm gì thế?”
Thẩm Đình không biết ban nãy đã xảy ra chuyện gì, cũng giận dữ: “Tại sao cậu lại gần tôi thế hả?” Sau đó lại nhìn ra ngoài cửa sổ, “Thì ra là tới rồi à.”
“Ừ, tới rồi.”
Thẩm Đình nhìn cảnh đêm quen thuộc bên ngoài, gốc đa to bên cạnh tỏa bóng như chiếc ô, một con đường lát đá dẫn đến vạn ánh đèn của từng nhà, nhưng có ánh đèn nào thuộc về cô? Cô cũng không muốn xuống xe nên áp sát vào cửa sổ, giống như một con bướm chờ chết ép vào đó, không có tương lai, nhiều nhất cũng chỉ được bắt lên để thưởng thức: “Cậu có biết không? Ngày mai là sinh nhật tuổi ba mươi của tôi, đã ba mươi tuổi thật rồi. Người xưa nói, tam thập nhi lập, nhưng tôi thì tam thập nhi lật…Nhìn lại chuyện cũ sâu chẳng thấy đáy! Còn tương lai, ồ, tôi chẳng thấy đâu cả.” Cô cứ tự hỏi tự đáp, “…Vật lộn bao năm qua, điều duy nhất tôi không mất công sức mà vẫn thu được đó là tuổi tác.”
Ngừng lại một lúc sau lại tự cười giễu: “Không đúng, còn có nếp nhăn ở khóe mắt, ở cổ…”
Thẩm Nhân Kiệt ở phía sau cũng nhìn theo hướng cô đang nhìn, hõm cổ cô có thể cảm nhận thấy hơi thở nóng hổi của anh, cô có phần rối loạn liền đẩy cửa xuống xe, nhất thời đứng không vững, loạng choạng vài bước lại muốn ngã nhào. Anh vội vàng xuống xe đỡ lấy cô.
Thẩm Đình hoảng hốt nói: “Cảm ơn.”
Thẩm Nhân Kiệt cười nói: “Tự nhiên chị “ngũ giảng tứ mỹ” thế không biết.” (ngũ giảng: chỉ văn minh, lịch sự, vệ sinh, ngăn nắp, đạo đức; tứ mỹ chỉ tâm hồn đẹp, ngôn ngữ đẹp, hành vi đẹp, hoàn cảnh đẹp)
Thẩm Đình hỏi ngược lại: “Tứ mỹ nào, trong đẹp và ngoài đẹp? Cái này thì tôi luôn có.” Nhưng chân cô thật sự quá yếu, chỉ còn cách để Thẩm Nhân Kiệt dìu cô lên lầu.
Lên đến phòng, vừa ngủ say thì điện thoại lại reo vang, trong đêm tối nghe sắc nhọn lạ thường, Thẩm Đình lấy gối bịt tai, định để đối phương bỏ cuộc, ngờ đâu người ta cứ gọi hết lần này đến lần khác, không hề có ý bỏ cuộc, âm thanh lớn đến mức giường cũng rung rinh theo.
Thẩm Đình đành ngồi dậy nghe điện thoại, “Alo” liền mấy tiếng cũng chẳng ai trả lời, Thẩm Đình mắng một tiếng “Đồ thần kinh” rồi cúp máy.
Khi cô đến bên giường, điện thoại lại reo vang, Thẩm Đình b