Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341721
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1721 lượt.
hưng anh ta quay ngoắt 180 độ, những nhân viên vì nể tình tớ mà ở lại bị đối xử như vậy, tớ đứng ngoài cuộc được sao? Không thể nào! Hơn nữa nếu như giá trị quan của tớ có vấn đề, mâu thuẫn với công ty, vậy thì tớ càng nên đi.”
“Ông chủ luôn có quyền quyết định mọi việc trong công ty của mình mà, cậu đúng là đồ ngốc.”
“Cứ coi tớ là đồ ngốc đi, dù sao tớ cũng chẳng phải chỉ mới làm có một hai việc ngu xuẩn.” Thẩm Đình cười khổ.
“Chị hai à, cậu tính tiếp theo làm thế nào đây?”
“Nghỉ ngơi vài ngày, tiếp tục viết tiểu thuyết. Sau đó tìm việc làm.”
“Cậu làm ơn xem lại tình hình văn học bây giờ đi, tiểu thuyết của cậu có cơ hội xuất bản không? Tuổi sắp lên băm rồi còn mơ tưởng vẩn vơ, còn ôm mộng văn chương gì chứ. Thật ngu ngốc hết chỗ nói.” Cao Hiểu Vi phát hiện ra tội tình của cô nàng này đốn trụi trúc Nam Sơn cũng không thể ghi chép hết.
“Tớ thấy cậu rất ưng ý công việc ở đây, hay là vào phỏng vấn thử đi, cơ hội rất lớn.” Thẩm Đình lừ mắt nhìn cô.
“Tớ chán sống rồi chắc, đi cung phụng loại người như thế. Chỉ là trực giác tớ mách bảo cậu trị được anh ta.”
“Trực giác? Cậu là thầy bói chắc?” Thẩm Đình vặc lại.
Đã không muốn gặp lại anh ta, nên cho dù gần như sống chung một mái nhà, Thẩm Đình vẫn có vô số cách, huống hồ cô thuộc lịch trình hằng ngày của anh như lòng bàn tay, chỉ cần cô cố ý tránh mặt anh thì không thể không thành công. Trở lại cuộc sống ăn cơm một mình, xem phim một mình, kỳ thực rất cô đơn. Cứ như một người quen cô độc bỗng nhiên mời cô đến dự một bữa tiệc, rồi ngay giữa lúc vui vẻ lại đuổi cô đi, để cô về sau chỉ có thể nhìn từ xa.
Nói ra thật kỳ quặc, Thẩm Đình dường như trúng phải lời nguyền của Thẩm Nhân Kiệt, mọi cuộc phỏng vấn của cô đều thất bại. Có nơi mới đầu rất ưng ý cô, nhưng đến lần gặp thứ hai lại trở mặt, cô không biết trong đời mình đã đắc tội với vị thần nào?
Lần phỏng vấn thứ mười tám thất bại, chút niềm tin vào bản thân còn sót lại nơi Thẩm Đình đều tiêu tan hết, lẽ nào lại thế này, lẽ nào lại thế này? Cô gọi điện khóc lóc với Cao Hiểu Vi: “Cậu nói xem tớ có chỗ nào không tốt, mặt mũi ngay ngắn, đạo đức, năng lực, sức khỏe đều ổn cả, họ dựa vào đâu mà không chọn tớ chứ?”
Cao Hiểu Vi thêm dầu vào lửa: “Nói cũng phải. Haizzz, nghĩ một người phụ nữ ba mươi tuổi rồi còn phải bôn ba như vậy, thật là số khổ, tớ cũng thấy cay đắng giùm cậu.”
Thẩm Đình hận không thể lấy dây điện thoại xiết chết ả này.
Lần phỏng vấn thứ mười chín, ấn tượng ban đầu rất tốt, đôi bên đều rất vừa ý; nhưng đến vòng phỏng vấn cuối ác mộng lại tái diễn. Rốt cuộc là sai sót ở khâu nào chứ?
Vừa khéo nhân viên nhân sự đó cũng có duyên với cô, vừa tiễn cô đi vừa nói: “Tôi còn tưởng là chúng ta có thể làm việc cùng nhau kia, tôi đã rất háo hức chuẩn bị hồ sơ cho chị, nhưng thật đáng tiếc.”
Đáng tiếc? Thẩm Đình thấy khó hiểu: “Vậy rốt cuộc tại sao công ty lại đổi ý, tôi thật sự rất thắc mắc.”
Cô nhân viên nhân sự cười e dè: “Kỳ thực công ty quyết định như vậy, hẳn chị cũng dễ hiểu.”
“Tôi hiểu cái gì?” Thẩm Đình chẳng hiểu đầu cua tai nheo, cứ như bọn bắt cóc bắt nhầm người mà vẫn đòi người không thân không thích là cô giao ra một triệu tệ tiền chuộc, ngộ nhỡ cô chẳng kiếm đâu ra một triệu tệ thì sao? Mà cô lại rất thường gặp “ngộ nhỡ”.
Cô nhân viên nhân sự hơi bất ngờ, ngập ngừng một lúc song vẫn nói: “Nghe nói chị đã mang thai, sắp phải gấp rút làm đám cưới, giám đốc lo chị bận bịu quá không thể chuyên tâm công việc, kể cũng là lẽ thường.”
“Tôi mang thai? Sao tôi lại không biết nhỉ?” Thẩm Đình cơ hồ sắp phát điên, thế thì cha đứa bé là ai?
Cuối cùng cô đã hiểu vấn đề bắt nguồn từ đâu. Thật bỉ ổi quá chừng, dám bịa đặt ra chuyện như thế, lại còn cất công đi rêu rao đến từng công ty một. Rốt cuộc là ai đang hãm hại cô thế này? Tuy rằng cô hay làm người khác phật lòng, nhưng đâu có gì nghiêm trọng đến mức kẻ thù phải dụng tâm bày mưu tính kế đến vậy?
Suốt đường về, Thẩm Đình tức đến độ tim muốn ngừng hoạt động, mạch máu hai bên thái dương đập “thình thịch”, cả người như một cỗ máy bị mất kiểm soát. Cô bước quá mạnh, không cẩn thận làm gãy gót giày cao gót, chỉ còn cách bẻ gãy nốt gốt giày còn lại, thật thảm hại không gì bằng. Vất vả về đến căn hộ, đang lấy chìa khóa mở cửa thì cảm giác có người đứng sau lưng mình, Thẩm Đình không cần quay lại cũng biết đó là ai.
Thẩm Nhân Kiệt nhàn nhã đứng sau lưng cô, thủng thẳng hỏi: “Dạo này bận quá nhỉ, công việc tìm đến đâu rồi?”
Vẫn luôn là mùa Hè ánh Mặt Trời vẫn đốt bỏng cả mắt chúng ta
Thẩm Đình cố ý nở nụ cười tươi như gió xuân mai mỉa: “Là Tổng giám đốc Thẩm à, lâu quá không gặp, chẳng hay có cao kiến gì?”
Thẩm Nhân Kiệt nhún vai, nhướng mày đáp lời: “Lâu quá không gặp? Ngày nào tôi chả nhìn thấy chị”.
Thẩm Đình không hiểu, đoán chắc anh ta đang chế nhạo mình thôi: “Thật không ngờ tôi có ma lực gì mà khiến người ta khó quên đến vậy, có điều làm một người đàn ông, bụng dạ của cậu hơi quá hẹp hòi rồi đấy”.
“Ừ, không đư