Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1730 lượt.
không chọn người khác.”
“Cậu đúng là một ông chủ sáng suốt, trước đây tôi có mắt không thấy Thái Sơn.” Thẩm Đình để tình cảm lấn át lý trí, tức giận mỉa mai anh.
Cao Hiểu Vi ngồi cạnh bên bình tĩnh ơn, thấy lời nói của anh không phải là rung cây dọa khỉ nên thì thầm với cô: “Sao Chổi nói có lý đấy, bạn học tớ đi phỏng vấn vòng cuối tại một công ty nước ngoài, chỉ vì nguyên nhân này mà bị loại. Công ty trong nước càng khỏi phải nói.”
Thẩm Nhân Kiệt ngồi xuống, ngả lưng vào ghế tạo tư thế thoải mái để trực diện với cô: “Tôi nghĩ chị ra đời cũng nhiều năm rồi, tuổi thanh xuân của người phụ nữ có hạn, không nên xử sự quá bồng bột, mà phải suy nghĩ thực tế một chút.”
“Cám ơn cậu đã nhọc lòng vì tôi. Cậu đã giỏi tính như thế thì sao không tính xem những nhân viên bị cậu sa thải sẽ như thế nào?” Thẩm Đình hơi dao động, trong lòng hy vọng anh đổi ý.
“Điều này không nằm trong phạm vi suy nghĩ của tôi.” Anh lắc đầu.
“Cậu vẫn quyết ý sa thải nhân viên?” Thẩm Đình ôm một tia hy vọng mong manh.
“Đây là do yêu cầu phát triển của công ty, chị chắc không ngu ngốc đến mức không hiểu chứ?” Thẩm Nhân Kiệt lãnh đạm trả lời.
“Nếu đã như vậy thì không cần nói tiếp nữa.”
“Đây là hai việc khác nhau hoàn toàn, chị không cần phải gom cả làm một, cũng không cần phải vì ai mà thí mạng như vậy, chị được gì chứ?” Thẩm Nhân Kiệt tức giận ngồi thẳng lên, không để ý thấy giọng điệu của mình đã trở nên nghiêm khắc.
“Chí ít họ cũng không nhìn tôi bằng ánh mắt đó.”
“Ồ, hóa ra chị để tâm đến hình tượng của mình trong mắt người khác và sự đánh giá của người khác đối với mình như vậy, tâm lý này của chị có khác gì mụ hoàng hậu trong truyện Bạch Tuyết, ngày ngày đều cần nghe những lời nịnh hót của gương thần mới thấy thỏa mãn, chị không thể tự phán đoán giá trị của chính mình sao? Không thể tự cân nhắc hành vi của chính mình hay sao? Chẳng trách đến giờ chị vẫn trắng tay, thật đáng thương.” Thẩm Nhân Kiệt càng nói càng giận, càng nói càng cay nghiệt.
Tự dưng bị so sánh với mụ hoàng hậu độc ác, Thẩm Đình cũng giận đến mức ngũ quan bốc khói, muốn đứng lên nhưng sợ đau, cho nên càng phát hỏa: “Tôi không còn là nhân viên của cậu nữa, cậu không có tư cách gì chỉ trích nhân sinh quan của tôi. Tôi không sống dựa vào sự đánh giá của người khác, mà là dựa vào tình cảm của chính mình. Không phải tôi không biết vứt bỏ nó để biến mình thành kẻ máu lạnh bất chấp thủ đoạn thì cuộc đời tôi sẽ đạt được nhiều thành công hơn. Nhưng tôi tuyệt đối không thể làm như vậy, bởi chính nhờ nó mà tôi dù trắng tay vẫn thấy mình đủ cao quý. Tôi cho rằng tình cảm là vô giá, còn cậu thấy nó vô giá trị. Giá trị quan đã khác biệt như vậy, tiếp tục cộng tác chỉ thêm khổ đôi bên. Tôi muốn nói với cậu một câu, kỳ thực cậu là người đáng thương nhất.”
Thẩm Đình nói xong, không khí trong văn phòng càng trở nên nặng nề, cô lại thêm dầu vào lửa, quay sang nói với Cao Hiểu Vi: “Trời ạ, mỗi lần nói chuyện với anh ta xong, chị đây đều muốn nghỉ việc ngay lập tức.” Cao Hiểu Vi và Tạ Huyền nhìn Thẩm Nhân Kiệt, hai chân mày của anh đã nhíu sát vào nhau, sắc mặt u ám như đám mây đen trước giờ giông bão. Tạ Huyền muốn nói gì đó để cứu vãn nhưng Thẩm Nhân Kiệt đã lên tiếng trước: “Tôi chưa từng cầu xin ai, cũng không cần ai cầu xin, hơn nữa chị ra đi sẽ khó tìm được việc làm. Nói một câu cuối cùng, chị muốn đi hay ở?” Anh hỏi gằn từng tiếng.
Thẩm Đình nói với Cao Hiểu Vi: “Xem ra chúng ta đi được rồi, may quá đi mất, rốt cuộc cũng giải quyết xong xuôi.” Cao Hiểu Vi dìu Thẩm Đình, công đức viên mãn rời khỏi đó.
Thẩm Nhân Kiệt giận đến run người, bàn tay cầm ly gần như muốn in cả vân tay lên đó. Tạ Huyền định tiễn cô ra khỏi cửa nhưng Thẩm Nhân Kiệt ngăn anh lại: “Kệ cô ta.”
Thẩm Nhân Kiệt về văn phòng của mình, Tạ Huyền ở phía sau nói với một câu: “Này cậu, chẳng qua là một nhân viên từ chức thôi, cho dù là trợ thủ đắc lực đến đâu đi nữa cũng không cần phải tức giận đến thế.”
Thẩm Nhân Kiệt khựng lại, trừng ánh mắt dữ tợn nhìn anh. Tạ Huyền lại nói: “Đã giữ không được cô ấy, vậy có nên tìm cho cậu một trợ lý mới không?”
Thẩm Nhân Kiệt nổi giận: “Cậu không thấy phiền sao, những việc này cậu không để sau hãy nói được à?”
Mọi người thấy Thẩm Đình từ chức oanh liệt như vậy, rõ ràng là để chứng minh sự thanh bạch của mình. Nay người đi nhà vắng, họ không khỏi nhớ đến bao nhiêu điều tốt đẹp về cô, không ít người bắt đầu thấy hối hận.
Cao Hiểu Vi dìu Thẩm Đình ra đến đường, trong lòng bồn chồn buột miệng hỏi: “Cậu chắc mình không phạm sai lầm đấy chứ?”
“Sao mà cả cậu cũng nghĩ vậy?”
“Tớ thấy tên Sao Chổi đó tuy tính tình cổ quái, nhưng anh ta đối với cậu không tệ, loại ông chủ như vậy thưởng Tết cũng được nhiều hơn, cậu đúng là có thù với tiền.”
“Nếu cứ ngồi nhìn những đồng nghiệp đó bị sa thải, tớ sẽ tự trách mình.”
“Đâu phải việc của cậu, hơn nữa, một công ty cắt giảm nhân sự để phát triển thực ra không có gì quá đáng, tớ thấy giá trị quan của cậu có vấn đề.” Cao Hiểu Vi chẳng biết tại sao lại biến thành luật sư của bị cáo.
“N