XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.

u vẫn là chính mình. Tôi cứ nghĩ mình sống rất thực tế, nhưng kỳ thực là rất ích kỷ.”
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Em gái tôi không giống người ở trên thế giới này, chắc ông trời cũng thấy nó không thích hợp sống trên thế giới này.
Trong thế giới thực tế này, nếu bạn xử sự theo lương tâm, người khác sẽ nghĩ bạn ngu ngốc. Giúp người gặp nạn giữa đường? Chờ xem họ sẽ nói chính bạn là người gây tai nạn. Trực thay giúp đồng nghiệp? Chờ xem anh ta sẽ tiếp tục nhờ bạn trực thay với đủ loại lý do, chờ xem cả phòng đều sẽ tìm đến bạn nhờ trực thay. Hành động cảm tính, vì giúp các đồng nghiệp bị sa thải mà tranh cãi với cấp trên? Đem trái tim chân thành không chút phòng bị của mình cho người khác xem? Đừng ngốc nghếch nữa, tỉnh táo lại đi, làm người cần phải có kỹ năng sinh tồn.
Sau một khoảng im lặng rất lâu, Thẩm Nhân Kiệt hỏi: “Nghe nói cô đã tìm được việc làm mới.”
Thẩm Đình gật đầu.






Bạn thân mến, đừng quan tâm đến vẻ mặt u buồn của cuộc đời
“Kỳ thực tôi muốn tặng cô một món quả để cảm ơn, tôi quyết định đợt này không cắt giảm nhân sự nữa,”
“Thật sao?” Thẩm Đình bất giác tròn mắt nhìn anh, không ngờ sau lần bị bệnh lần này, quyết định của anh lại thay đổi như thế. Xem ra anh ta nên bệnh thêm vài lần… Những trải qua một thời gian, kỳ thực Thẩm Đình cũng đã suy nghĩ lại: “Thật ra tôi cũng đã nghĩ rồi, cậu sa thải nhân viên có mục đích của cậu, tôi không có lý do gì để can thiệp, nếu như tôi thấy đó là sai, thì việc tôi ra đi là lựa chọn tốt nhất.”
Anh đã sớm quyết định như vậy, lần bệnh này chẳng qua chỉ trùng hợp cho anh một cái cớ không quá khiên cưỡng mà thôi. Anh nói: “Ý của tôi là, không phải là không sa thải nhân viên nữa, mà bên nhân sự sẽ tiến hành đánh giá KPI, nếu ai không đạt ba tháng liền thì vẫn bị sa thải. Cô thấy như vậy hợp lý chưa?”
“Vô cùng hợp lý, cậu đúng là Phật sống đầu thai.”
“Nhưng người ta đều nói phụ nữ bất tài là có đức, cho nên tôi đã quyết định an phận thủ thường.” Thẩm Đình không muốn do dự nữa.
“Cô đã làm việc ở công ty lâu như thế, chẳng phải có rất nhiều điều lưu luyến hay sao?”
“Tôi nghĩ thông rồi, con người ta đều phải tiến về phía trước, lưu luyến những thứ không nắm bắt được phỏng có ích gì?” Thẩm Đình cười với chính mình.
Thẩm Nhân Kiệt im lặng mất mấy giây, Thẩm Đình sắp sửa đi ra, anh lại nói: “Ở đây có một bức thư, lần trước tôi đã định đưa cho cô, hình như là của người hâm mộ gửi.”
Thẩm Đình thấy khó hiểu, thời buổi này còn có người viết thư cho cô? Cô nhận lấy lá thư, người gửi không quen biết, thư không dài, chỉ là bức thư của một người phụ nữ từng có thâm niên ba, bốn năm làm vợ bé của một quan chức nhỏ: …trong những tháng ngày đợi chờ đằng đẵng đó, tôi đã đọc những bài viết của cô, tôi mua tạp chí để đọc chuyên mục của cô. Tôi luôn có cảm giác rằng tiến làm nên giá trị con người, không ngờ vẫn có người phụ nữ như cô, không giàu, tính tình lại nóng nảy, nhưng dường như cô sống vui vẻ hơn tôi? Tôi nhận ra mình ghen với cô, tại sao một người già hơn tôi, nghèo hơn tôi lại khiến tôi đố kỵ? Sau đó tôi mới hiểu, cô sống kiêu hãnh hơn tôi, còn tôi đã đem lòng kiêu hãnh đổi lấy tiền… Khi tôi bước ra khỏi chiếc lồng đã giam giữ ba năm tuổi xuân của mình, tôi có cảm giác như mình được tái sinh, tôi nghĩ tôi nên cảm ơn cô.
Bản thân Thẩm Đình tìm không ra ý nghĩa của cuộc đời mình, vậy mà có người lại nhờ cô mà nhận ra ý nghĩa của nhân sinh, mà tìm được con đường đi mới, không biết có thể xem là may mắn hay không? Thẩm Đình cảm động nhưng đồng thời cũng nhắc nhở bản thân: Thật ra người phụ nữa này căn cơ không tệ, chứ nếu như cô ta thật sự đam mê vật chất thì dăm ba con chữ của cô làm sao mà lay động được?
Thẩm Nhân Kiệt lần đầu tiên chân thành nói: “So với công việc mới, công việc này thể hiện rõ giá trị của cô hơn, đi làm nội san doanh nghiệp, có không thấy uổng phí sao? Tôi không phải là người giỏi tâng bốc.” Anh vẫn quen nói ngắn gọn, đi thẳng vào trọng tâm, đánh thẳng vào lòng người.
Thẩm Đình biết anh nói đúng, thời gian là thứ xa xỉ phẩm, mỗi ngày bỏ ra tám giờ để đổi lấy vài đồng tiền quả thực không đáng, làm người không dễ, không biết phải đầu thai mấy lần mới có cơ hội làm người, cho nên phải biết trân trọng bản thân. Thẩm Đình nói ngang: “Nếu không phải tại cậu thì tôi đâu phải tìm đến việc làm chủ biên báo nội bộ? Lần trước tôi từ chức oanh liệt là thế, hiên ngang là thế. Bây giờ trở về biết ăn nói với mọi người thế nào? Mất mặt làm cậu biết không?”
“Cô đừng lo, việc này để tôi giải quyết.”
Kì thực nói đến đây Thẩm Đình cũng đã xuôi xuôi, dù gì bây giờ cũng phải thích ứng lại với môi trường mới, cấp trên mới, đồng nghiệp mới. Có hơi sợ. Ở lâu mãi một nơi người ta sẽ đâm ra sợ đi xa. Thẩm Đình nghĩ một lúc, đã khó quyết định, chi bằng đánh liều một phen: “Việc này tôi phải suy nghĩ kĩ hơn chút đã.”
Thẩm Nhân Kiệt nhăn mặt: “Cô có biết là khi chúng ta ra ngoài mua vé số, xác suất trúng còn thấp hơn xác suất bị xe đụng chết trên đường không? Đừng