XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1732 lượt.

ự do, cào móng vuốt của mình lên đó.
Anh cau mày, quay sang nói với ông chủ: “Cho tôi hai mươi tấm thẻ cào.”
Thẩm Đình kêu lên oai oái: “Này, cậu mua nhiều thế, chút nữa tôi có trúng vào chục đồng thì vẫn lỗ.”
Thẩm Nhân Kiệt nhún vai: “Tôi chỉ làm sao cho cô trúng thôi, những việc khác tôi không quan tâm.”
Thẩm Đình nhăn nhó nhìn anh: “Cậu thật là…”. Bổn cũ soạn loại, cô lại định giẫm lên chân anh. Từ sau lần gặp mặt bị cô giẫm, anh đã rút kinh nghiệm, chỉ cần nhìn sắc mặt của cô là biết cô muốn làm gì nên dễ dàng né được. Khóe miệng bất giác lộ ra nụ cười, trông rạng rỡ như những tia nắng mặt trời xuyên mây lúc bình minh, chiếu rọi khắp nơi, không thể bị dập tắt hay ngăn trở.
Thẩm Đình rất hiếm khi nhìn thấy anh cười cởi mở như vậy, so với trước kia cứ như là hai con người khác nhau. Cô thì thầm: “Tâm trạng tốt thế kia, xem ra cậu nên dậy sớm mỗi ngày.” Sau đó cô quay sang miệt mài cào thẻ, Thẩm Nhân Kiệt muốn giúp, cô liền gạt ra: “Việc này phải tự mình làm, nếu không nhỡ không trúng tôi chắc chắn sẽ đổ thừa cho cậu, đừng cho tôi cơ hội thoái thác vận rủi của chính mình.” Cô cào một cách rất nghiêm túc, rất tập trung, rất chăm chú, chẳng khác nào đang ở trong một trận đấu sinh tử, khiến người ta nhớ đến một bài ca cách mạng: “Du kích quân ơi, mau đưa tôi đi, tôi thật sự không thể cam chịu nữa, nếu tôi có hy sinh trong chiến đấu, hãy chôn tôi trên đỉnh núi cao, cắm trên mộ tôi một đóa hoa tươi thắm.”
Cô cào hết tờ này sang tờ khác, kết quả đều là “Cảm ơn”, quả là hai tiếng văn minh và vô dụng nhất trên thế giới. Mười chín tờ mà vẫn không có tờ nào trúng, dù gì cũng nên nể mặt mà cho trúng vài ba đồng chứ, không ngờ số cô đen đủi đến mức này. Chỉ còn lại một tờ, Thẩm Đình hít một hơi thật sâu, sau đố cào một cách rất nhẹ nhàng, cẩn thận, kết quả vẫn là hy sinh oanh liệt. Không thể như thế này được, cô bắt dầu nghi ngờ, lời nói y như rằng, cô lại đi tìm nguyên nhân từ phía người khác, cô ngước lên nhìn ông chủ bằng ánh mắt sắc như dao: “Ông chủ, thẻ cào của ông toàn là giả, kỳ thực không thể nào cào trúng! Giống như là hóa đơn giả ấy, cào thế nào cũng mãi mãi chỉ ra “nộp thuế quang vinh”, tôi bỏ tiền ra không phải để mua lời khen.”
Chủ hàng trạc bốn, năm mươi tuổi, trông hơi buồn bã nhưng chưa đến nỗi già. Ông từ tốn nói: “Em gái, vấn đề không phải ở vé mà là ở vận may của cô. Giống như tôi, nếu không phải vận may kém làm ăn thất bại, tôi cũng không phải đến đây mở quầy báo. Trên đời có hai thứ không thể miễn cưỡng, một là năng khiếu, hai là vận may.”
Thẩm Đình mặt đầy ám khí: “Được rồi, tôi biết rồi, cả hai thứ tôi đều không có, ông vui rồi chứ gì.” Đã không trúng còn bị lên lớp một phen, quả thực là bi kịch.
Thẩm Nhân Kiệt trong lòng rất bồn chồn, nhưng ngoài mặt lại nói: “Chà, xác suất trúng thưởng là không phần trăm, đúng là đồng nát không đúc thành tượng được.”
Thẩm Đình lườm anh: “Cậu thử xem, tôi không tin là cậu cào trúng được.”
Thẩm Nhân Kiệt tràn đầy tự tin nói: “Được, vậy tôi thử xem sao.” Anh làm gì cũng rât tự tin, thật khiến người ta ngưỡng mộ, mặc dù đánh bạc là chuyện hoàn toàn chị dựa vào vận may. Anh nói: “Tôi mua thêm hai mươi vé nữa, nhưng nếu trúng thì tính là của cô.”
“Tại sao, không có công thì không hưởng lộc. Tôi không cần.” Thẩm Đình kinh ngạc từ chối, cô dường như quên mất tại sao họ đi mua vé số rồi.
“Thế thì tôi không mua nữa, chúng ta đi thôi.” Thẩm Nhân Kiệt bực bộ bỏ số vé cào trên tay xuống, quay người định bỏ đi.
Thẩm Đình thật sự không cam tâm trở về tay trắng như thế, để vận rủi theo mình cả ngày, cô vội kéo lấy cánh tay anh: “Được rồi, được rồi, cứ coi như tiền trên trời rơi xuống, tôi không tin Thần Phật lại không có mắt như vậy.”
Bỗng nhiên cảm thấy bàn tay mát lạnh của cô, Thẩm Nhân Kiệt chợt thất thần như vừa chạm phải ánh sao. Một lúc sau anh mới nói với ông chủ: “Lại lấy cho tôi hai mươi tờ vé cào đi.”
Ông chủ đưa vé cho anh, Thẩm Đình thật không biết nên cầu cho anh thắng hay thua, nếu anh thắng thì chứng minh vận cô rủi, anh thua thì đối với cô càng chẳng p hải việc tốt lành gì. Cứ như con châu chấu bị buộc vào sợi dây, dẫu biết vận mệnh đã bị buộc chặt nhưng vẫn có ý muốn của riêng mình.
Ai ngờ, anh mới cào tờ đầu tiên đã trúng. Anh đắc ý ve vẩy tờ vé số trước mặt cô: “Nhìn đây, nhìn đây, tỷ lệ trúng một trăm phần trăm.”
Thẩm Đình hậm hực: “Một trăm phần trăm? Cậu mới cào có một tờ thôi mà.”
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Đây gọi là đầu xuôi đuôi lọt.”
Điều khiến Thẩm Đình suýt ngất là tờ thứ hai anh cũng trúng nốt, anh hí hửng: “Thấy chưa, còn không phải trúng một trăm phần trăm.”
Thẩm Đình nghiến răng nói: “Cào thì cào nhanh lên, nói nhiều thế.”
Cào hết hai mươi tờ, ấy vậy mà có năm tờ trúng thưởng.
Ông chủ cũng trầm trồ: “Anh bạn trẻ này may mắn thật.” Rồi lại nói với Thẩm Đình: “Em gái phải ké phúc cậu ấy đấy.”
Thẩm Nhân Kiệt quay sang nhìn cô cười nham hiểm: “Đúng đấy, cho cô sờ ké phúc tôi này, mau lên, kẻo mất linh bây giờ.” Anh nháy mắt cười vui phơi phới, tuy tổng cộng số tiền trúng thưởng chư