Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.
bảo tôi tin vào xác suất đó!”
Thẩm Đình nói: “Hồi đầu cũng đâu tin tôi ở được đây, giờ cũng tin rồi đó thôi.”
Thẩm Nhân Kiệt đuối lý, không nói gì thêm. Thẩm Đình sắp ra khỏi cửa, anh bỗng lên tiếng: “Đợi một chút, tôi đi chung với cô.”
Thẩm Đình hoảng hốt nói: “Cậu chưa khỏi bệnh, nên nghỉ ngơi nhiều vào.”
“Tôi không ốm yếu như cô tưởng đâu.” Thẩm Nhân Kiệt đáp, nhanh chóng bật dậy khỏi giường thay đồ đi ra ngoài, bây giờ đã là đầu thu, trời bắt đầu trở lạnh, nhất là lúc sáng sớm, không khí chạm vào da, cảm giác lành lạnh như khi ngậm kẹo bạc hà. Cô đã mặc áo dài tay, còn anh chỉ mặc chiếc áo thun chui cổ màu nguyệt bạch, cổ áo nhuộm màu lam thẫm.
“Cậu phải mặc áo dài tay chứ.”
“Đâu cần làm quá vậy.” Thẩm Nhân Kiệt nói.
Thẩm Đình cảm thấy dường như anh đang muốn chứng minh điều gì, nên mặc kệ anh, mở cửa cùng anh đi xuống lầu, xuống đến nơi liền thẳng tiến đến quầy vé số.
Cạnh đường lớn là lối dành cho người đi bộ. Thẩm Đình đi bên phía sát đường lớn. Thẩm Nhân Kiệt bước sang phía trái để đi phía ngoài Thẩm Đình, Thẩm Đình lại lùi về bên trái mấy bước, Thẩm Nhân Kiệt đành nói với cô: “Cô đi phía trong.”
Thẩm Đình thấy sao cũng được: “Giống nhau cả mà.”
“Không giống.” Thẩm Nhân Kiệt nói, ngoan cố chen ra phía bên ngoài cô. Bất kể là gặp bọn phóng xe cướp giật hay tai nạn giao thông, bên ngoài luôn nguy hiểm hơn bên trong gấp vạn lần.
Đi được một đoạn, nhìn thấy những cửa tiệm ven đường đều đang đóng kín cửa, Thẩm Nhân Kiệt nghi hoặc nói: “Sớm thế này, đừng nói mua một tờ vé số thôi cũng phải xếp hàng chờ mở cửa chứ.” Lúc ấy còn rất sớm, trên đường hầu như không có người, thỉnh thoảng chỉ thấy vài xe lướt qua con đường vắng vẻ, giống như những chiếc máy bay vạch ngang bầu trời xanh vô tận, để lại phái sau dải khói trắng tinh khôi. Không khi buổi sớm mai thật trong trẻo, hơn nữa, quả thật, có hơi… lạnh.
Thẩm Đình nguýt anh: “Đúng là chả biết gì, nhân dân lao động cần cù lắm! Cậu không biết sao, người ta mở cửa từ sớm rồi.”
Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô: “Sao cô biết rõ thế?”
“Tôi chơi vé số đã ba năm, cũng cống hiến không ít mồ hôi xương máu cho loại hình cờ bạc hợp pháp này rồi.”
“Thế cô đã trúng bao giờ chưa?” Thẩm Nhân Kiệt bồn chồn hỏi.
Thẩm Đình nghĩ một lát, rồi cố ý trả lời ngắt quãng: “Từng trúng, một lần, suýt nữa. Chỉ lệch một số thôi. Cho nên… thực ra là chưa trúng”
Thẩm Nhân Kiệt như muốn phát bệnh ngất tại chỗ: “Thế mà tôi cũng theo cô đi tin vào cái xác suất ấy, tôi thật là điên rồi.”
Thẩm Đình đắc ý nói: “Đánh bạc cần phải điên rồ một chút. Hôm nay trúng được hay không đều phải dựa vào cậu rồi.”
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Được, cô đưa qua đây đi.” Anh vừa nói vừa cố ý đi sát cạnh cô hơn.
Trong khoảnh khắc, trong lòng Thẩm Đình nhen nhóm chút cảm giác muốn tìm hiểu thêm, nhưng trực giác đã mách bảo cô phải thoát ra ngay, cô huých anh: “Đường đường là tổng giám đốc mà lại đi giở trò lưu manh.”
Khi ngang qua một quầy báo, Thẩm Nhân Kiệt gọi cô dừng lại: “Chúng ta mua cái này trước.” Anh chỉ vào những tấm thẻ cào mà quầy báo có bán. Loại này dễ trúng hơn vé số nhiều.
Thẩm Đình nói: “Không được, loại này trúng ít lắm, loại ba mươi sáu số chọn bảy thường có người trúng đến mấy chục triệu tệ đấy.” Rồi cô đứng đó mơ mang, “Cậu nói xem nếu trúng vài chục triệu tệ thì tôi sẽ làm gì? Tôi sẽ mua một căn nhà bên bờ sông Thames ở Luân Đôn, rảnh rỗi thì đáp máy bay đi uống cà phê ở tả ngạn sông Seine, tiện thể học tập bà Beauvoir cống hiến đôi chút cho nữ quyền. Cậu biết đấy, có tiền rồi thì làm việc gì cũng sảng khoái, cho dù đời sống bê tha mục nát đến đâu cũng vẫn dám viết hồi kí cho thiên hạ thưởng thức.” Sau khi mơ môgnj xong, cô lại quay ra cằn nhằn chính mình: “Tại sao tôi phải trúng số mới có cơ hội thực hiện những điều này, còn những người khác chỉ cần sinh ra là có thể làm được mọi thứ.”
Chẳng trách Rousseau nói: Đời người là tự do, nhưng nơi nơi đầy rẫy gông cùm.
Thẩm Nhân Kiệt phì cười: “Cô có cần phải vì một giấc mộng ban ngày mà suy nghĩ nhiều vậy không?” Anh nhìn khuôn mặt rạng rỡ của cô, kì thực theo tiêu chuẩn của anh, cô không được xem là đẹp, nhưng làn da trẻ trung không hề mang dấu vết thời gian đã thành công trong việc che giấu đi tuổi tác của cô. Làn da trắng như phát quang ấy dường như chỉ xuất hiện trong mơ, vừa rất xa, vừa rất gần, chân thực một cách mơ hồ như chính giấc mơ, không mảy may mang tì vết. Làn da của những nữ minh tinh trên các áp phích phim của Shaw Brothers những năm bảy mưa, hay những ngôi sao phương Tây như Elizabeth Taylor hay Vivien Leigh trong các bộ phim đen trắng. Nhưng khi cô nói chuyện, đầu thường hơi ngước lên, toát ra vẻ cô độc không màng đến hết thảy mọi điều xung quanh. Anh thấy mình điên thật rồi, cô bây giờ xem ra có điểm gì tốt? Dường như mọi điểm đều tốt hơn người khác. Anh bất giác muốn đưa tay nắn mũi cô, hay vén giúp cô những sợi tóc bị cơn gió sớm mai làm rối. Bởi vì rất muốn nhưng anh đã ghìm lại, nên đôi tay và lòng bàn tay cứ có cảm giác ngứa râm ran, cứ như có một chú mèo đang uể oải và t