Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341735

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1735 lượt.

nó phải dậy từ mấy giờ sáng không, cô có biết nó phải làm điều đó đến mấy giờ khuya không, cô có biết nó hát cả ngày cho mọi người nghe thật sự rất mệt mỏi không? Trước mặt đường hoàng, sau lưng gian khổ không để cô nhìn thấy. Thế giới này không đơn giản như cô nghĩ đâu.” Thẩm Nhân Kiệt cố ý nói rất nghiêm nghị.
“Trời đất, sao hôm nay ai cũng muốn lên lớp tôi thế nhỉ?” Thẩm Đình nhặt con búp bê vải trên ghế đập đầu anh, anh ngồi trước nghiêng đầu tránh.
Qua một chặng đường dài quanh co, họ đã đến được chân núi, xe không đi thẳng lên núi được, họ đành tìm chỗ gửi xe trước, cho nên khuyên mọi người hãy gắng xây nhà ở nơi cao, để còn tránh xe xúc của cơ quan giải tỏa, xem ra Phật môn vẫn là có con mắt nhìn xa trông rộng, nhưng tôi tin họ sẽ phái cả trực thăng lên.
Núi không cao, chỉ khoảng bảy, tám trăm mét, nhưng cũng có đủ cả bảy mươi hai cảnh, lại không thiếu không thửa, thật là đáng kinh ngạc. Thẩm Nhân Kiệt ngước đầu nhìn ngọn núi, rồi quay sang nhìn Thẩm Đình: “Các cô thường tới đây?”
“Cũng thường. Tôi có khá nhiều chuyện cần cầu đến Phật tổ.” Thẩm Đình đáp. Người ta lúc trẻ luôn kiêu ngạo, cho rằng mọi việc trên đời đều có thể tự mình giải quyết. Nhưng một khi đến tuổi này, họ sẽ thấy sức lực của bản thân thực sự rất nhỏ bé, và bắt đầu gửi gắm hi vọng vào một đối tượng siêu nhiên.
“Cứ cầu là được sao?” Thẩm Nhân Kiệt hoài nghi.
Thẩm Đình nhún vai: “Nói sao nhỉ? Lần trước tôi xin được một quẻ xăm, thầy giải xăm nói với tôi rằng ý của Phật tổ là tôi phải tự dựa vào chính mình.”
“Ồ, Phật tổ cũng biết đùn đẩy trách nhiệm quá chứ.” Thẩm Nhân Kiệt cười nói.
Thẩm Đình thuận miệng đáp: “Đúng vậy, cũng giống như rất nhiều kẻ làm sếp.” Nói xong trong lòng nghĩ, như cậu hình như chưa đến nỗi.
“Xem ra cô không xem tôi là sếp của cô.” Thẩm Nhân Kiệt đút tay vào túi quần. Họ đang đi trên núi, ánh mặt trời chiếu thẳng khiến cô nhìn không rõ nét mặt anh, cũng không biết câu nói đó có ý gì.
Bậc thang lên núi làm bằng đá, trong kẽ hở giữa các bậc thang, những ngọn cỏ xanh mạnh mẽ vươn lên, tràn trề sức sống, không chút ưu phiền hay tự ti về nơi mình sinh trưởng. Hai bên lối đi cây cối càng rậm rạp, đám cỏ thấp lùn lá nhòn nhọn răng cưa, trông như một bầy trẻ sún răng đang tươi cười. Leo được hơn hai trăm mét, Thẩm Đình thấy ở nơi góc quanh có một ngồi đình hóng mát liền vội vã nói: “Cậu mới khỏi bệnh, cần phải nghỉ ngơi nhiều, chúng ta nghỉ ở đây một lát đi.”
Kỳ thực, Thẩm Nhân Kiệt chưa thấy thấm tháp gì, lấy đâu ra mệt, anh lườm cô: “Cô muốn nghỉ thì cứ nói thẳng ra đi.” Song anh vẫn chiếu ý cô, đến ngồi nghỉ dưới đình hóng mát.
Ngôi đình bát giác trông khá mới, ở giữa có một tấm bia đá ghi chép sự tích của đình, để ý đọc những chữ cổ trên bia, Thẩm Đình mới biết ngôi đình này hóa ra đã được xây dựng từ đời Đường. Thuở ấy từng có một vị thừa tướng đến đây ẩn cư, dựng nhà ở sườn Đông. Ông có giao tình thân thiết với một thư sinh ẩn cư ở sườn Tây, hai người thường qua lại thăm nhau nên xây dựng một ngôi đình ở giữa chặng đường để có chỗ nghỉ chân. Ban đầu chỉ có thế, không ngờ về sau ngôi đình đã trở thành một danh lam. Thật ra ngôi đình này đã nhiều lần bị hủy hoại trong chiến tranh, nơi họ đang đứng đây mới được xây lại hai mươi mấy năm về trước.
Thẩm Đình xem xong bất chợt thở dài: “Quả không có gì là bất hủ, thứ kiên cố nhất cũng là thứ dễ sụp đổ nhất… Nghĩ thì thấy đời Đường dường như rất xa xôi, tính ra cũng chục cách ba bốn chục đời người, văn minh Trung Quốc năm ngàn năm, chẳng qua cũng chỉ vài trăm đời người mà thôi. Vậy mà thế giới đã phát triển đến thế này, sức mạnh của con người thật đáng sợ.”
Thẩm Nhân Kiệt nhún vai: “Thế thì đã sao, cho dù đến ngày nay, đã có ai trả lời được câu hỏi ‘Tôi là ai?’, ‘Tôi từ đâu đến?’?”
Thẩm Đình nghĩ lại nửa cuộc đời mình giống như bọt nước, đặt trong dòng chảy cuồn cuộn của thời gian thì nó chưa từng tồn tại, cô bỗng thấy vừa nhẹ nhõm, vừa vô vọng: “Đời người cũng giống như khi ngư phủ đánh cá giữa biển, nhìn thấy con cá thở ra một bọt nước rồi chớp mắt lại chẳng thấy đâu. Đau khổ, thất tình hay tình yêu càng là bong bóng trong bong bóng, có đã sao, không có thì sao? Cứ nghĩ vậy là tôi thấy bình tâm.”
“Cô biết tự an ủi mình quá nhỉ.” Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô, lòng bỗng nhiên chùng lại. Anh nhìn thấy phía xa xa một khóm hoa bách hợp dại đang nở rộ, những đóa hoa trắng như ánh trăng ngưng tụ, cho người ta cảm giác hư ảo như trong một giấc mơ. Những đứa hoa cao thấp nở cùng một nơi, nhìn từ xa, chuỗi hoa ấy giống như những chiếc lông vũ trắng của con chim thần đang vương trên chiếc lá. Loài hoa như vậy không bao giờ để ý đến ánh mắt của người khác.
“Đúng vậy, cậu không móc mỉa thì chết à?” Thẩm Đình lườm anh.
Anh không biết đang nghĩ gì, không để ý đến cô, chỉ buông thõng một câu: “Nhanh lên, không khéo Phật ngủ trưa mất.” Rồi tiếp tục đi thẳng lên núi.
Anh đi rất nhanh, Thẩm Đình chỉ còn cách tất cả theo sau, mấy lần gọi anh đi chậm lại anh đều như không nghe thấy. Lên đến chùa rồi Thẩm Đình mới vừa thở hổn hển vừa vươn tay