Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.

ấy anh ta cay nghiệt đến mức nào, song tính khí chẳng ra sao của cô cũng đã đủ kinh động Phật môn, chung quy lại là một việc rất mất mặt. Thẩm Đình bất giác đỏ mặt: “Cảm ơn sư phụ, con hiểu rồi.” Cô vội vàng từ biệt vị cao tăng đắc đạo, một mạch đi thẳng.
Sau đó lại nghe thấy tiếng hòa thượng gọi cô: “Nữ thí chủ, còn cuốn kinh thư cô chưa lấy đi này. Nữ thí chủ…”
Màn vừa rồi, cho dù đến mười năm sau nghĩ lại chắc chắn Thẩm Nhân Kiệt cũng vẫn không nhịn được cười. Mỗi giây phút ở bên cô đều luôn đầy ắp thú vị, hồi tưởng lại quả thực không hề thấy chút cô đơn: “Phật môn cũng quản nhiều chuyện thật đấy.” Tâm trạng làm thay đổi thế giới, ngọn núi vốn nhàn tẻ cũng trở nên thật yêu kiều.
Thẩm Đình thấy anh cứ cười cười thì càng bực bội: “Tại cậu cả đấy! Đừng cười nữa. Nếu muốn cười thì cười lớn lên, đừng có kiểu cười mỉm chi như thế, nhìn là thấy khó chịu.”
“Thế cô nhìn ai thì thấy dễ chịu?” Thẩm Nhân Kiệt vờ hỏi vu vơ.
Thẩm Đình suy nghĩ một lát: “Điều này chính tôi cũng muốn biết.” Sau đó cô khinh khỉnh nhìn anh: “Chung quanh toàn là loại cực phẩm các cậu, cười về chỉ chuốc khổ vào thân, chẳng trách tôi mãi vẫn không lấy được chồng.”
Thẩm Nhân Kiệt bèn hỏi: “Thế cô đã bao giờ nghĩ xem mình muốn tìm người như thế nào chưa?”
Thẩm Đình suy nghĩ rất lâu rồi bối rối trả lời: “Vậy nếu như tôi nói với câu, tôi tuy sắp ba mươi tuổi rồi nhưng kỳ thực vẫn chưa biết mình nên tìm người đàn ông như thế nào, cậu có coi thường tôi không?” Cô quay sang nhìn Thẩm Nhân Kiệt, anh lắc đầu nói rất nghiêm túc: “Không hề.”
Thẩm Đình tự cười mình: “Tôi lúc nào cũng rêu rao phải câu một anh xã rùa vàng. Kỳ thực bản thân tôi hiểu rõ, với tính cách và khả năng giao tế của mình, tôi sẽ không tài nào thích ứng được với những mối quan hệ và vô vàn quy tắc phức tạp ở nơi nhà cao cửa rộng, việc đó cần quá nhiều ân nhẫn và khoan dung. Có vào được thì cũng chẳng quá đôi ba năm là tôi sẽ bị đuổi thẳng ra khỏi nhà thôi. Nhưng nếu bảo tôi cưới một nhân viên bình tường, đồng cam cộng khổ với anh ta thì tôi cũng không cam tâm, tôi không yêu anh ta thì tại sao phải cùng anh ta hứng chịu sóng gió, cùng anh ta nai lưng ra trả nợ mua nhà? Người ích kỉ như tôi thà một thân một mình ở nhà thuê. Vì vậy tôi không lấy được chồng cũng chẳng thể trách ai. Chỉ tự trách mình kém cỏi mà cứ thích trèo cao.”
Rất nhiều việc trên đời như lấy chồng giàu, trúng số… cũng giống như phim người lớn vậy, người xem thì thấy rất thích thú, người làm chưa hẳn đã thấy vậy.
Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô, trầm giọng nói: “Tôi biết cô nói lời nào là thật lời nào là giả, cô luôn thích nói những lời không thật với lòng mình, nếu cô thực sự là loại người đó thì cô sẽ giữ kín những lời đó trong lòng mình chứ không bao giờ nói ra như vậy.”
Nghe anh nói như vậy, chính Thẩm Đình lại cảm thấy bất ngờ, vừa định nói thì điện thoại rung lên, cô nghe tiếng nói ở đầu bên kia, cười nói: “Hoàng Khải Nam, có việc gì thế?”
Nghe thấy cái tên này, nét mặt Thẩm Nhân Kiệt lại trở nên không chút cảm xúc.
“Đúng thế, Cao Hiểu Vi bận việc không đi được.” Chắc bên kia hỏi cô đang ở đâu.
“Không cần, anh không cần đến, em lễ xong chuẩn bị xuống núi rồi.” Xem ra người anh này rất tận tình chu đáo.
“Anh tìm được nhà giúp em rồi à, vậy cũng được, khi nào em đi xem được đây?” Xem ra người anh này đã không chỉ là tận tình chu đáo.
“Được chứ, hôm đó em rảnh, nhà của anh cũng gần đó mà, em đến tìm anh rồi ta cùng đi xem.” Xem ra người em gái này cũng rất vui khi có người anh thân thiết như vậy.
Cúp máy xong, Thẩm Đình nghe thấy Thẩm Nhân Kiệt nói: “Anh ta tìm được nhà cho cô rồi à?”
“Ừ, nghe nói cũng được lắm, giao thông thuận tiện, quan trọng là giá thuê nằm trong dự toán của tôi.”
Thẩm Nhân Kiệt lại hỏi: “Ở rất gần nơi anh ta ở?”
Thẩm Đình nhìn anh, cảm thấy anh có điều gì là lạ: “Cũng gần, vừa khéo có thể coi sóc lẫn nhau.”
Anh lại lạnh lùng nói: “Anh em các người cũng thân thiết gớm!”
Thẩm Đình muốn phá vỡ bầu không khí kì quặc này, bèn cười nói: “Rất thân, từ nhỏ đến lớn, ngoài cha tôi ra thì anh ấy là người đàn ông tốt với tôi nhất. Rất nhiều người tưởng anh ấy là bạn trai của tôi, nếu không có anh ấy, có lẽ tôi đã kết hôn rồi, trời đất, anh ấy đã ngăn trở biết bao nhiêu nhân duyên của tôi.”
Họ đi đến dưới một gốc cây, có lẽ là một cây hòe cổ thụ, cao đến hai mươi mét, vỏ cây xù xì lúc nào cũng như sắp bốc khói, tán cây tỏa rộng, xen giữa đám lá xanh mơn mởn là những bôn hoa trắng nhỏ li ti rủ xuống từng chùm trên cao, mỗi lần gió thổi qua lại đong đưa như trái tim của cây hòe già đang lay động. Trên núi có rất nhiều cây như vậy, mỗi trận gió qua, lá cây xào xạc bốn bề, khiến người ta thấy như đầy trời là một cơn mưa màu xanh như ngọc.
Thẩm Nhân Kiệt hừ một tiếng, lạnh lùng mỉa mai: “Tình cảm giữa hai người tốt thế cưới nhau được rồi, thời buổi này ai còn diễn ba vở kịch diễm tình kiểu dẫu lìa ngỏ ý còn vương tơ lòng, tình trong như đã mặt ngoài còn e làm gì chứ.”
Cô là kẻ ngốc thì cũng nghe ra sự mỉa mai trong giọng điệu của anh. Người thiếu


XtGem Forum catalog