pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.

níu vai anh lại: “Đồ đáng ghét, bà đây sắp tắt thở rồi, cậu có bệnh sao?”
“Đúng rồi, tôi bị bệnh, cô đâu phải không biết.” Thẩm Nhân Kiệt đáp.
Ngôi chùa này khói nhang rất vượng, vào giờ này mà vẫn tấp nạp người lui tới, chẳng kể sang hèn, nhưng chắc ai cũng có khó khăn không giải quyết được và những dục vọng không kìm nén được. Tuy nhiên nếu như tất cả những con người ở đây lúc này chịu giúp đỡlẫn nhau, có lẽ mọi vấn đề của họ đều có thể được giải quyết mà không cần nhờ cậy vào đấng Thần Phật xa xôi nào. Nghĩ như vậy xong, Thẩm Nhân Kiệt bỗng thấy con người quả là một sinh vật cười ra nước mắt. Đương nhiên, những vấn đề của họ đều rất khó giải quyết, hơn nữa có một số không thể nói ra.
Thẩm Đình mua nhang đèn vàng mã ở cửa hàng nhỏ bên ngoài rồi bước vào cổng lớn, còn phải leo lên một đoạn nữa. Bên ngoài chùa có một cái ao lớn, mặt ao phủ đầy lá sen vàng non như ngọc, nhưng bây giờ đã qua mùa sen nở, phần lớn hoa sen đều đã héo tàn, trông như những khuôn mặt buồn thương tiều tụy ẩn hiện giữa những vành lá. Trong hồ nuôi rùa và những con cá người ta phóng sinh, con nào con nấy đều quá an nhà, chẳng làm gì ngoài ăn uống vỗ béo tấm thân, cứ như thế thành ra đáng ghét.
Vào trong chùa, Thẩm Đình lập tức trở nên thánh thiện, thành kính quỳ xuống trước Phật, thì thầm khấn vái, tạ ơn việc trước xong liền bắt đầu cầu nguyện cho việc sau. Một người phụ nữ hiện đại quỳ trước đức Phật cổ xưa, trông thực có chút không phải lẽ. Thẩm Nhân Kiệt bất giác nhìn quanh xem có ai đang chú ý đến anh hay không mới phát hiện nơi đây không chỉ có những thiện nam tín nữ ăn diện thời trang, mà còn có cả người da đen, không biết nguyện vọng của họ có phải là biến mình thành trắng hay không. Bọn họ mỗi người đều đang nghĩ về việc riêng của mình, đâu ai rảnh rỗi mà để ý đến anh.
Thẩm Nhân Kiệt đứng bên cạnh Thẩm Đình thì thầm: “Rốt cuộc cô có bao nhiêu nguyện vọng nhờ Phật giải quyết thế, xem ra Phật tổ phải học tốc ký, nếu không sẽ không nhớ nổi bao nhiêu nguyện vọng của cô.”
Thẩm Đình mặc kệ anh.
Một lúc sau, Thẩm Nhân Kiệt thật sự thấy buồn chán, dù gì người xung quanh cũng không để ý, anh liền quỳ xuống bên cạnh Thẩm Đình, nghe thấy cô nói: “Phật tổ, xin người cho con may mắn một lần thôi.”
Thẩm Nhân Kiệt bèn để Phật tổ nhập thân, trả lời cô: “Không được, không được.”
Thẩm Đình nhịn anh lần này.
Thẩm Đình khấn càng khẽ hơn: “Phù hộ cho người nhà con ai nấy đều khỏe mạnh bình an.”
Đáng tiếc Thẩm Nhân Kiệt đã mượn thần lực của Phật tổ, nên lúc này tai rất thính, anh gật đầu nói: “Việc này thì được.”
Thẩm Đình không nhịn được nữa, giơ chân đá về phía anh, Thẩm Nhân Kiệt dễ dàng tránh được. Anh đứng lên chỉnh lại chiếc áo thun chui cổ bị lệch, Thẩm Đình cũng đứng dậy chuẩn bị đánh anh. Bỗng nhiên cô cảm thấy có người đang nhìn mình, quay đầu lại thì thấy hóa ra là một vị hòa thượng tướng mạo rất từ bi.
“Sao cậu lại nghịch như trẻ con thế, làm vị hòa thượng kia tưởng tôi là bà chằn.” Thật mất mặt, cô không biết phải cứu vãn ra sao, tuổi hai người cộng lại cũng đã quá nửa trăm. Cô quay đầu lại thấy vị hòa thượng kia vẫnđang nhìn họ, bèn cầm lấy đồ đạc của mình vội vã đi ra ngoài.
Ấy vậy mà vị phương trượng vẫn không tha, ông theo họ ra ngoài, gọi Thẩm Đình lại, Thẩm Đình vốn định giả điếc, nhưng Thẩm Nhân Kiệt đã kéo cô lại, cười nói: “Sư thầy đã ân cần như thế, cô nên cho ông ấy cơ hội nói chuyện chứ.”
Thẩm Đình trừng mắt nhìn anh, sau đó cô nghe vị sư già ôn tồn nói: “Ta thấy thí chủ trán rộng tai dáy, là người có duyên với Phật môn. Nữ thí chủ, cô có thể tiếp xúc nhiền hơn với Phật pháp, ở đây ta có một cuốn Kim Cang kinh, có thể cho nữ thí chủ mượn đọc trước.”
Lại có việc như thế? Thẩm Đình và Thẩm Nhân Kiệt đều không ngờ đến việc này, Thẩm Đình vô cùng kinh ngạc, phải chăng vị hòa thượng này đã chấm cô, muốn cô cạo đầu làm ni cô? Xem ra không chỉ có thầy bói, mà cả hòa thượng cũng thấy tướng cô tốt! Thẩm Đình đang bối rối chưa biết trả lời thế nào, Thẩm Nhân Kiệt đứng vòng tay trước ngực, trông có vẻ đối địch, lạnh lùng đáp: “Bạch thầy, chắc thầy nhìn nhầm rồi, cô ấy đến đây không phải để cầu kinh mà là để cầu duyên.”
Thẩm Đình lấy cùi chỏ huých mạnh anh một cái, Thẩm Nhân Kiệt đau khuỵu cả người xuống. Vị hòa thượng lại thương hại nhìn Thẩm Nhân Kiệt. Thẩm Đình mới trịnh trọng, sâu sắc và áy náy nói với ông: “Bạch thầy, con xin lỗi, con ngộ tính không đủ, con còn lưu luyến hồng trần, con tội nghiệt nặng nề, con không muốn xuất gia, chỉ muốn xuất giá thôi.”
Hòa thượng nghe cô nói xong cũng chưng hửng, rồi cũng trịnh trọng và sâu sắc trả lời cô: “Nữ thí chủ, cô hiểu lầm rồi, ta không bảo cô xuất gia, ta chỉ thấy thí chủ có thể đọc thêm một số kinh Phật, có lợi cho việc tu dưỡng tâm tính, về lâu về dài, sẽ có ích cho thí chủ rất nhiều, sẽ giúp thay đổi cuộc đời thí chủ.”
Đến đây Thẩm Đình mới hiểu hành động lỗ mãng ban nãy của cô đã khiến cho đệ tử Phật môn không ưng mắt, cho nên vị sư phụ này mới đặc cách đến chỉ dạy cô cách tiết chế tính tình. Đáng tiếc là sư phụ không nghe th