Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.
ngủ vốn dễ nổi giận, mà Thẩm Đình lại là người không quen kìm nén cơn giận, anh tự nhiên trở chứng làm cô giận điên người, mà càng giận cô càng không biết lựa lời, kết quả chỉ có thể tức tối vặc lại anh: “Chúng tôi như thế bao giờ, hơn nữa không liên quan gì đến câu!”
Chúng tôi? Chúng tôi? Thẩm Nhân Kiệt cũng không hiểu vì sao anh không khống chế được cảm xúc của bản thân, kỳ thực trước nay anh luôn bình tĩnh, nhưng anh đã khó chịu với Hoàng Khải Nam từ rất lâu nên càng không khách khí: “Tôi thấy dù sao một tờ giấy đăng kí kết hôn cũng chỉ có chín tệ, còn rẻ hơn cả thức ăn nhanh. Hai người không làm mai mốt nó tăng giá lại hối không kịp.”
“Vậy sao? Vậy thì cậu cưới mau đi.” Thẩm Đình phẫn nộ đáp lời. Cô có cảm giác gốc cây cao này cũng muốn hóa thành một đám khói xanh bay đi mất.
Thẩm Nhân Kiệt nhún vai: “Tôi đâu có bạn thanh mai trúc mã. Thứ diễm phúc ấy đâu phải ai cũng có được.”
Gió trỗi lên cuốn đám lá rơi đi vài bước rồi lại ném chúng trở lại mặt đất.
“Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, hóa ra tôi có ưu thế như vậy, tôi sẽ suy nghĩ.” Thẩm Đình sau khi giận đến đỉnh điểm lại trở nên điềm tĩnh.
Còn Thẩm Nhân Kiệt thì mỗi lúc một thêm phiền muộn, anh nhíu chặt đôi mày, đôi mắt sâu càng trở nên thăm thẳm, trông như mắt báo đêm: “Cô thấy như thế này hay lắm sao?”
Thẩm Đình thực sự không biết anh muốn như thế nào, cô nói gì anh cũng không vừa ý nên cô cũng chẳng buồn lựa lời: “Cậu không biết biểu hiện của cậu rất kỳ quái hay sao? Người không biết nhìn vào còn tưởng là cậu ghen đấy. Đừng nói với tôi là cậu ghét Hoàng Khải Nam, anh ấy chưa từng làm gì đắc tội cậu cả.”
Thẩm Nhân Kiệt nghe thấy lời này thì tim bỗng như ngừng đập, giống như kẻ bị truy đuổi trong một bộ phim chiến tranh, nấp trong lu nước của nhà nông dân, qua kẽ nứt nhìn thấy lính đi tuần cầm súng đi thẳng đến chỗ mình, tim đập mạnh đến muốn nhảy lên cổ họng nhưng lại liều mạng nhảy ra: “Ta ở đây này! Muốn làm gì thì làm!” Làm như thế dễ chịu hơn lẩn trốn nhiều, cho nên anh cứ để lời nói tự tuôn ra: “Đúng thế, tôi không thích anh ta, thì sao nào, bởi vì tôi thích…” Trước nay anh vốn không phải là người ẩn nhẫn gì, tự mình đã biết thì đói phương cũng phải biết.
Trong thời gian của một ánh chớp, Thẩm Đình bỗng nhiên hiểu rõ tất cả, kỳ thực trước kia cô đã từng thấy nhiều dấu hiệu thoáng qua, nhưng cô luôn tự nhủ lòng rằng đó là không thể nào, không thể nào. Bản thân cô không có nét gì hấp dẫn người khác. Đến nay tất cả những dấu hiệu đã tập hợp lại thành một sự thật. Thẩm Đình bỗng thấy trong lòng hoang mang, mối quan hệ cân bằng giữa họ sắp bị phá vỡ, xin cậu đừng nói ra, tôi sẽ xem như không hay biết. Chúng ta vẫn có thể tiếp tục tự do du sơn ngoạn thủy, không phải ngại ngùng bất cứ điều gì, trong công việc cậu cứ làm cấp trên lạnh lùng và cầu toàn, trong cuộc sống, cậu là một người bạn không hề khiến tôi phải bận tâm, như thế đơn giản biết bao nhiêu. Nhưng không kịp mất rồi, anh ta sắp nói ra rồi, mọi việc sắp thành ra vô phương cứu vãn…Trong lúc hoảng loạn, Thẩm Đình vội ngắt lời anh: “Đừng nói là cậu thích tôi!”
Bỗng dưng bị ngắt lời, Thẩm Nhân Kiệt nhìn sâu vào mắt cô, im lặng một lúc rồi hỏi với vẻ khiêu khích: “Thế thì đã sao?” Lời đổi thành do cô nói ra, anh đã hiểu ý của cô, kỳ thực anh cũng không hy vọng cô sẽ có phản ứng tích cực gì. Nhưng những lời ấy vẫn như lưỡi dao đột ngột lao tới, trong lòng anh thấy nhói đau.
Thẩm Đình thử bắt mình bình tĩnh: “Không sao cả! Tôi chỉ thấy cậu nên đi tìm người trẻ hơn, đẹp hơn. Cậu biết rõ hơn tôi, trên thế giới này không thiếu những cô gái đẹp.”
“Điều đó liên quan gì đến tôi.” Thẩm Nhân Kiệt đăm đăm nhìn cô, hỏi.
Thẩm Đình cố gắng tìm kiếm lý trí của chính mình, dùng lý trí để thuyết phục anh, bởi vì anh cũng là một người lý tính, cô tin rằng đây chỉ là xúc động nhất thời, khi nghĩ kỹ lại anh nhất định sẽ hối hận: “Bởi vì đó là thực tế! Câu chẳng phải là người thực tế nhất sao? Vậy chúng ta nên nhìn vào thực tế. Nếu như bây giờ tôi và cậu yêu nhau thì đó nhất định là tiền đề cho việc kết hôn, tôi không còn tuổi trẻ để rong chơi nữa, nhưng cậu còn có nhiều. Cậu cũng biết thời gian bất công với người phụ nữ như thế nào, huống hồ tôi hơn cậu đến gần năm tuổi. Cứ cho là chúng ta quả thực có cơ hội kết hôn, đến lúc đó, tôi mỗi lúc một già đi còn cậu thì vẫn phong độ, kết quả là cậu ra ngoài lăng nhăng, còn tôi ngày ngày lên mạng than than trách phận. Cuộc sống đó đáng sợ đến thế nào. Hà tất phải làm như thế?” Thẩm Đình ngừng lại một lát rồi nói thêm: “Chỉ nói thôi tôi đã muốn rùng mình.”
“Đừng nói với tôi những lời này, tất cả đều chỉ là giả thiết của cô, những quan niệm nhảm nhí đó đã giam cầm cả cuộc đời cô!” Thẩm Nhân Kiệt muốn phủ nhận tất cả những điều cô nói.
Nhưng Thẩm Đình cũng ngoan cố y như vậy: “Sống đến tuổi này, tôi hiểu rằng cho dù tôi gặp phải cánh cửa thần kỳ, nói “Vừng ơi mở ra” xong thì bên kia cánh cửa cùng lắm chỉ có vừng mà thôi chứ ko thể nào có kho báu. Vì vậy, tôi không cần phải phỉnh phờ bản thân làm gì.”
“Cô nhất định không tin là tôi thích