Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1745 lượt.
áo anh ít kinh nghiệm kinh doanh ấy mà.”
Lý Đại Dũng cười ha ha: “Thôi đi, tạp chí của cậu dạo này đình đám thế còn gì.”
“Ngành ấy lỗi thời rồi, chẳng có ích lợi gì.”
“Cậu đừng nói như thế, làm tạp chí điện tử có tương lai lắm đấy. Tiếc rằng tôi là người quê mùa, không có tầm nhìn quốc tế nên không làm nổi, chỉ biết đứng nhìn ganh tị thôi.
Cao Hiểu Vi ghét nhất là đang ăn cơm mà bàn công việc, công việc chỉ là công việc thôi, không nên lúc nào cũng bám riết người ta như thế. Cô bèn cắt ngang, giới thiệu Thẩm Đình với Lý Đại Dũng rồi hỏi: “Ban nãy anh đi đâu thế?”
Lý Đại Dũng cười hồn hậu: “Anh đi mua ít đồ.” Thẩm Đình nhìn anh, bất giác liên tưởng đến bảo bối thần kỳ Pikachu. Lý Đại Dũng quả nhiên không phụ kỳ vọng ban đầu của Thẩm Đình, món nào lên cũng bị anh giải quyết trong chớp mắt, thật không hổ danh là Tịnh Đàn Sứ Giả”
Cao Hiểu Vi ngại ngùng cười với Thẩm Đình, không phải vì anh ăn nhiều, mà vì điệu bộ của anh quả thực không mấy trang nhã. Tuy nhiên Thẩm Đình lại không mấy để ý việc này, hỏi: “Hai người đã lên chùa chưa?”
Lý Đại Dũng ngừng ăn trả lời: “Chưa, lát nữa đi chung nhé?”
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Chúng tôi không đi nữa, tất cả hòa thượng trong chùa đều biết mặt vị nữ thí chủ này rồi, ảnh hưởng rất không tốt.” Sau đó anh quay sang nhìn Thẩm Đình.
Cao Hiểu Vi trầm trồ: “Không ngờ cậu lại sát hòa thượng đấy”
Thẩm Đình thật không biết nói thế nào nữa, liền mắng: “Cậu còn nói bậy nữa là tớ giết cậu đấy.”
Thẩm Nhân Kiệt thật biết gây chuyện thị phi, miệng lưỡi độc địa nết cũ không chừa. Thẩm Đình vẫn còn đang bực bội thì lại nghe Thẩm Nhân Kiệt nói một điều còn kinh người hơn: “Lý Đại Dũng, anh theo đuổi cô ấy à? Ban nãy đi mua quà gì đấy, xem ra cũng không tầm thường đâu nhỉ.”
Ba người suýt nữa nghẹn chết trên bàn ăn, Lý Đại Dũng há hốc miệng, lắp bắp: “Sao cậu biết được, tôi, tôi…chỉ mua một món đồ nhỏ tặng cô ấy thôi.” Người này hóa ra lại thật thà, không biết quanh co lắt léo.
“Hình như là vòng tay phải không, nhưng mà anh có biết cô ấy có bạn trai rồi không?” Thẩm Nhân Kiệt giả vờ tò mò hỏi, sau đó lại nói thêm: “Việc này không kiên quan đến tôi. Nhưng nếu hai ngươi kết hôn thì tôi xí trước chức phù rể rồi nhé.”
Lý Đại Dũng hoàn toàn kinh ngạc, không hiểu sao Thẩm Nhân Kiệt lại đoán trúng được như thế, anh ngớ người ra không biết phải nói gì. Cao Hiểu Vi giận đến mặt biến sắc, giọng run run: “Anh…có, anh có ý gì? Anh đang sỉ nhục người khác anh biết không? Anh có gì ghê gớm chứ hả?”
Thẩm Đình cũng hoàn toàn không hiểu anh muốn làm gì, cô trừng mắt nhìn anh: “Cậu làm gì thế?”
Thẩm Nhân Kiệt thấy mình hơi đi quá xa, nên bèn thoái bộ, đổi bộ mặt tươi cười nói với Cao Hiểu Vi: “Tôi không có ý gì khác, tôi khá thân với Đại Dũng nên muốn giúp anh chút thôi. Nếu tôi không cẩn thận đắc tội với cô thì cho tôi xin lỗi.”
Ở đâu có cái kiểu giúp đỡ này? Anh ta rốt cuộc muốn gì? Tuy nhiên người cao ngạo như anh không dễ gì cúi đầu, người lỗ mãng lâu lâu dịu dàng dễ làm người ta, đặc biệt là phụ nữ cảm động. Nếu như một người đàn ông lúc nào cũng dễ dàng xin lỗi, dễ dàng quỵ lụy thì người ta sẽ thấy lời xin lỗi của anh ta không đáng tiền, bạn không thể không thừa nhận con người là thấp hèn như vậy. Cao Hiểu Vi vốn cũng không cố chấp như Thẩm Đình nên quả nhiên không cưỡng lại được lời xin lỗi, cơn giận thoắt chốc đã dịu đi nhiều.
Lý Đại Dũng vốn muốn tự tay tặng Cao Hiểu Vi một món quà bất ngờ, bây giờ quà tặng thì vẫn tặng được nhưng bất ngờ thì đã bị Thẩm Nhân Kiệt cướp mất. Cảm giác bực bội ấy ai cũng có thể hiểu được. Tuy nhiên có lẽ do là người “tốt bụng”, hoặc có thể do mối giao tình nhiều năm với Thẩm Nhân Kiệt, anh không hề nổi giận mà chỉ khen Thẩm Nhân Kiệt: “Cậu em, cậu đúng là càng lúc càng thông minh, anh đây miệng mồm chậm chạp, nói không lại cậu.”
Nhưng Thẩm Đình không thấy Thẩm Nhân Kiệt thông minh ở chỗ nào cả, người thông minh không bao giờ làm như vậy, người thông minh cho dù có nhìn thấy cũng nên giữ kín trong lòng. Nghĩ vậy nên cô lườm Thẩm Nhân Kiệt: ‘Có phải cậu luôn ỷ mình IQ cao nên cảm thấy không ai thông minh bằng mình không hả?”
“Tôi chưa bao giờ nói tôi là người thông minh” Thẩm Nhân Kiệt nói.
Thẩm Đình đang nghĩ mặc kệ anh nói thật hay giả, anh cũng biết khiêm tốn một lần.
Nào ngờ Thẩm Nhân Kiệt lại nói tiếp: “Nhưng thông minh hơn cô chừng tám chín lần thì tôi thừa sức.”
Thẩm Đình tức tối nghiến răng, thô bạo gấp miếng sườn làm bằng đậu phụ khô, rồi hằn học lấy đũa giày xéo nó, miệng làu bàu rủa xả: “Cho mày giả, cho mày giả này! Rõ ràng là một miếng đậu phụ mà cứ học đòi giả làm sườn heo. Thật chẳng đáng cho người ăn.”
Tuy rằng Cao Hiểu Vi luôn cảm thấy vẻ ngoài của Thẩm Nhân Kiệt hợp với gu thẩm mỹ của cô, nhưng cô hiểu rõ con người này chỉ nên nhìn từ xa chứ không nên dây vào. Cô chỉ mong tránh anh càng xa càng tốt, cho nên vội ăn xong thức ăn của mình rồi giục Lý Đại Dũng lên núi. Lý Đại Dũng vốn là người tôn trọng thức ăn, trước nay luôn ăn hết từ món đầu tiên đến món cuối cùng, song lần này món lần cuối d