Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1741 lượt.
ọn lên anh đã phải tiếc hùi hụi đi theo Cao Hiểu Vi.
Họ vừa đi xong, Thẩm Đình liền chất vấn Thẩm Nhân Kiệt: “Ban nãy cậu việc gì phải làm cho họ khó xử như vậy, họ đâu có đắc tội với cậu, cậu có bệnh sao?”
“Không phải rất vui sao?” Thẩm Nhân Kiệt nhướng mày hỏi ngược lại.
Thẩm Đình chịu không nổi giọng điệu này nữa: “Vui? Cậu rốt cuộc có tí quan niệm đạo đức nào giống người bình thường không?”
“Thế sao? Biết rõ người ta có bạn trai rồi mà vẫn mặt dày theo đuổi, biết rõ mình có bạn trai rồi mà vẫn đi đến đây với người đàn ông khác, đây là quan niệm đạo đức của người bình thường sao?” Thẩm Nhân Kiệt lạnh lùng hỏi.
Thẩm Đình không biết nói gì, chỉ thấy bực bội, tại sao đến cùng vẫn là anh đúng? Tại sao lần nào cũng như vậy? Cô nói ngang: “Thôi thì cậu cứ vênh vang tiếp đi. Tôi nói không lại cậu, mệt chết được.”
Thẩm Nhân Kiệt bĩu môi: ”Thế thì đừng nói nữa.” Xong lại nói: ”Phòng của cô là 301, đừng có vào nhầm phòng tôi đấy.”
Thẩm Đình cao giọng: “Tôi chưa ngu đến thế.” Kỳ thực cô không hề muốn tọc mạch, sợ mất uy phong của mình, nhưng cuối cùng lại không kìm được tò mò, bèn hỏi anh: “Cậu làm sao mà biết là vòng tay thế?”
Rõ ràng là Thẩm Nhân Kiệt không thấy việc này có gì ghê gớm: “Người như Lý Đại Dũng chỉ biết tặng đồ bằng vàng hay bạc thôi, bây giờ lại chưa đến giai đoạn tặng dây chuyền hay nhẫn, tôi chỉ đoán bừa thế thôi.”
Thế mà Thẩm Đình lại phục lăn: ”Ồ, cậu đoán bừa mà có vẻ tự tin thế, thật không đơn giản. Đúng rồi, nhớ đừng gọi tôi dậy lúc hoàng hôn nhé, muộn một tí hãy đi.”
“Cô mắc chứng sợ hoàng hôn à?” Thẩm Nhân Kiệt hỏi.
“Đúng thế, có phải đang mừng thầm không hả? Mỗi lần đi ngủ mà lỡ tỉnh dậy lúc hoàng hôn, tôi đều thấy bàng hoàng sợ hãi, cứ như đến ngày tận thế rồi vậy.”
“Cô là một điển hình thiếu cảm giác an toàn đấy.” Thẩm Nhân Kiệt đáp gọn lỏn.
“Đúng vậy, vấn đề là tại sao tôi lại thiếu cảm giác an toàn, chẳng phải vì thế giới này sao, nếu như thế giới này tốt đẹp và hạnh phúc thì tôi có thiếu cảm giác an toàn không? Nói chi xa xôi, nếu mỗi khi thức dậy tôi thấy cuộc đời còn có điều để trông đợi, còn có điều đáng để tôi kỳ vọng thì tôi có thiếu cảm giác an toàn không?” Ăn cơm xong, vừa mệt vừa buồn ngủ nên Thẩm Đình càng trở nên nóng nảy, cô bỗng phát hiện mình đã trở thành bà cô già, ngày ngày không thôi than thân trách phận. Tuổi ba mươi không bì được với tuổi hăm ba, thức một đêm thôi đã vật vờ, đâu được như trước kia thức hai ba đêm vẫn mạnh như rồng như hổ. Thời gian chẳng khác gì một mụ tú bà vô tình, thẳng tay gạt những ai già cỗi xuống sắc ra lề đường cho họ tự sinh tự diệt.
Thẩm Nhân Kiệt trả lời không chút khách khí: ”Đó là cô không đủ can đảm. Giống như thấy bọn trộm cắp ăn ngon mặc đẹp thì thấy ghen tị, thì trách đời không công bằng, nhưng lại không thấy sau lưng bọn trộm cắp ấy đã phải trốn chạy mạo hiểm như thế nào. Muốn được sung sướng như trộm nhưng lại không muốn bị người ta đuổi, trên đời này đâu có việc gì béo bở đến thế? Kêu cô đi làm trộm thật, cô có dám không? Không dám mạo hiểm thì làm gì có thu hoạch! Thay vì không ngừng than vãn, chi bằng hãy nghĩ cách thay đổi.”
“Thay vì than vãn, hãy thay đổi.” Câu nói này như tiếng sấm vang lên trong tim Thẩm Đình, những oán khí mà cô tích lũy hai năm nay đủ để phóng miễn phí một tên lửa ra ngoài không gian, nếu cứ tiếp tục thế này, không đến hai năm nữa cô sẽ vinh dự lên ngôi hội trưởng hội phụ nữ ai oán toàn cầu. Nhưng thay đổi từ đâu đây, nói thì dễ, nhưng làm thì đâu được như thế. Cô nên tận dụng thời gian nghĩ ngơi trên núi, tận dụng linh khí của vạn vật để nhìn lại mình cho tới nơi tới chốn.
Cô vội vã gõ cửa phòng Thẩm Nhân Kiệt, nhưng gõ cả nửa ngày trời mà vẫn không thấy ai trả lời, tên trời đánh này không bỏ rơi cô nơi khỉ ho cò gáy này, một mình lếch về nhà rồi đấy chứ. Ý nghĩ này mới thoáng qua, giữa cơn mụ mị sau giấc ngủ dài, trên ngọn núi không ai quen biết, giữa đêm sâu lạnh lẽo tịnh mịch, một thứ cảm giác bơ vơ đáng sợ vây chặt lấy cô, giống như người chiến sĩ tỉnh dậy giữa chiến trường, mở mắt ra chỉ thấy bầu trời trống trải và vầng trăng lạnh lẽo như lưỡi dao, nhận ra mình vẫn nằm trong lùm cỏ giữa chốn đồng không mông quạnh, bốn bên đều là xác chết của đồng đội, tất cả đều chết cả, chỉ có mình mình đang tỉnh giấc.
Cô hoảng loạn chạy xuống quầy tiếp tân, cuống quýt hỏi cô nhân viên trực ban: ”Cô có thấy người đàn ông đi cùng tôi không? Dáng người cao, cao như thế này này.” Cô mô tả bằng tay, “trông khá bảnh, mắt xếch, nét mặt lạnh tanh, có cảm giác như rât kiêu ngạo… cô có thấy không? Có thấy không?”
Cô nhân viên cười rất lễ phép nói: ”Vị đó thì tôi biết, anh ấy đang ở khu cà phê ở lầu hai…” Xem ra ai cũng biết đến đặc trưng này của anh.
Cô không đợi cô nhân viên nói hết, liền vội vàng chạy đến khu cà phê, qua lớp cửa kính, cô có thể nhìn thấy Thẩm Nhân Kiệt đang ngả người trên chiếc sô pha ở bàn thứ ba. Quán chẳng có mấy người, trên mỗi chiếc bàn đều đặt một đĩa đèn hình hoa sen, ánh đèn vàng vọt đong đưa, tiếng nhạc chầm chậm êm dịu, làm người ta liên t