Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Má Mi! Mau Về Nhà Thôi

Má Mi! Mau Về Nhà Thôi

Tác giả: Trần Duy

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341301

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1301 lượt.

on đi ra bên ngoài chơi một chút đi, chờ ba xuống bếp làm một ít món ăn sở trường, khi các con trở về đã có cơm ăn rồi.
Ba Tống vừa nói vừa cầm tạp dề lên, làm ra vẻ muốn xuống bếp trổ tài.
Tống Hương Ngưng thấy ba mình một thân tạp dề vui vẻ, cũng muốn giúp một tay, nhưng là vừa nghĩ đến ba là vì cô và Owen Dục mà tạo cơ hội để hai người bên nhau, không cách nào khác, liền lôi kéo Owen Dục đi ra ngoài.
Hai người không phải đi rất xa, chỉ đi một vài nơi gần đây, tùy tiện đi dạo, sau đó bước vào một công viên nhỏ.
- Không nghĩ tới, rời đi hơn ba năm, nơi này vẫn giống như trước đây, nhưng đúng là trong vườn hoa có thêm rất nhiều hoa, càng đẹp hơn xưa – Tống Hương Ngưng cùng Owen Dục ngồi xuống một chiếc ghế đá, ánh mắt không chớp nhìn những khóm hoa trước mặt.
- Cái này anh không biết rõ, bởi vì đây là lần đầu tiên anh tới nơi này.
Trước đó Owen Dục không có bất kỳ lý do gì để đến đây, anh cũng không có đi qua những nơi gần đây, cho nên hiện tại với những gì diễn ra xung quanh thì đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy.
Lúc này Tống Hương Ngưng mới nhớ tới Owen Dục, nhìn anh cười cười, tiếp tục xem chung quanh.
Owen Dục nhân cơ hội này nhẹ nhàng kéo tay Tống Hương Ngưng, cùng cô bước đi xem hoa ngắm cảnh, mà Tống Hương Ngưng chỉ thuận theo, không có cự tuyệt.
Cũng không lâu sau, Tống Hương Ngưng cảm thấy dưới bắp chân giống như bị thứ gì đó đụng trúng, cúi đầu mà xem xét thì phát hiện là một quả banh. Cô nhặt quả banh lên, nhìn chung quanh, nhìn thấy một đứa bé ba bốn tuổi đang đứng cách đó không xa nhìn cô.
- Người bạn nhỏ, đây có phải là quả banh của em không? – Tống Hương Ngưng lắc lắc quả bóng trong tay.
- Dạ – đứa bé vừa đi tới vừa trả lời.
Tống Hương Ngưng đem quả banh trả lại cho bé:
- Trả quả banh cho lại cho con.
Đứa trẻ nhận lấy quả banh
- Cám ơn dì ạ.






Buổi Chiều Vui Vẻ Ở Công Viên


Vốn sau khi đứa bé nhận lấy trái banh là có thể đi ngay, nhưng bé cũng không có đi, ngược lại cứ chơi bên cạnh Tống Hương Ngưng.
Tống Hương Ngưng vốn là cảm thấy bé thật đáng yêu, hiện tại bé lại cứ chơi giỡn bên cạnh cô, nên cô liền cẩn thận quan sát bé. Đứa bé này da trắng trẻo, cười lên lại có hai cái đồng tiền nho nhỏ ở hai bên má, con mắt to tròn, làm cho bé đáng yêu hơn những đứa bé khác rất nhiều lần.
- Người bạn nhỏ, làm sao con chỉ chơi một mình vậy? Ba mẹ con đâu? – Tống Hương Ngưng nhìn bé một lát liền phát hiện bên cạnh bé không có bất kỳ người lớn nào, nên quan tâm hỏi.
Owen Dục ngồi ở bên người cô chen vào nói
- Có phải đứa bé này lén ra ngoài chơi một mình, không nói cho người nhà biết?
- Hương Ngưng, chúng ta ra ngoài đi dạo một vòng, đâu phải muốn cùng chơi với đứa bé đó.
Anh nghiễm nhiên đã đem đứa bé kia xem là tình địch của mình.
Làm sao Tống Hương Ngưng lại không hiểu tâm tư của anh? Cô nhẹ nhàng cầm tay của anh, cười nói:
- Làm sao vậy? Chỉ một đứa bé thôi mà anh cũng ghen sao? Vậy nếu như hiện tại trước mặt em là một chàng trai thì sao? Đừng nói anh sẽ đánh nhau với người ta nhé!
Mặc dù Owen Dục biết Tống Hương Ngưng là nói đùa, tuy nhiên vẫn bị kích động vì lời nói đó
- Đó là đương nhiên. Ai nói bây giờ em là bạn gái của anh. Tại sao phải ước ao một người đàn ông khác.
Nói xong anh còn như muốn đề phòng cướp, khẽ liếc nhìn xung quanh.
Tống Hương Ngưng bất đắc dĩ lắc đầu một cái, không nói gì. Quay đầu nhìn lại, mắt tinh phát hiện ra đứa bé đang chạy tới, nụ cười trên mặt bất giác sâu hơn.
- Dì ơi! Con tới rồi. – Đứa bé ôm quả banh nhỏ nói với Tống Hương Ngưng – Chúng ta bắt đầu chơi banh đi dì.
Tống Hương Ngưng gật đầu một cái
- Được, dì sẽ chơi banh với con.
Đứa bé vui vẻ gật đầu
- Dạ! Bà nội còn nói, một chút sẽ tới đón con! Chúng ta bắt đầu chơi đi dì.
Nói xong liền đem quả bóng ném cho Tống Hương Ngưng.
Tống Hương Ngưng liền thuận thế bắt đầu cùng chơi đùa với đứa bé, hoàn toàn quên bên cạnh còn có Owen Dục, làm hại Owen Dục tức giận lại không nói ra được, chỉ có thể đứng bên cạnh kìm nén đến nội thương bên trong.
Khi đã chơi đủ, đứa bé mới dừng lại, trực tiếp cùng Tống Hương Ngưng ngồi xuống thảm cỏ.
Tống Hương Ngưng dứt khoát ngồi thật gần đứa bé, thậm chí còn ôm bé, nhẹ nhàng hỏi
- Người bạn nhỏ, chơi có vui không?
- Dạ, chơi rất vui ạ. Con cảm ơn dì đã chơi với con.
Đứa bé liên tục gật đầu.
Tống Hương Ngưng nhìn đứa bé một lúc, luôn cảm thấy dáng dấp của nó giống một người, nhưng giống ai thì chính cô đã quên mất, cô cho là mình đa nghi, liền không có tiếp tục suy nghĩ nữa
- Người bạn nhỏ, chúng ta chơi lâu như vậy, dì còn không biết tên của con. – Cô cảm thấy tên của người bạn nhỏ này nhất định sẽ rất hay, vì vậy liền vui vẻ hỏi tên của bé.
- Con tên là Tiểu Xuyên, ba và bà nội đều gọi con như vậy. – Đứa bé vui vẻ nói “nick name” của mình.
- Tiểu Xuyên sao? Tên thật là dễ nghe. – Tự đáy lòng Tống Hương Ngưng cảm thấy cái tên này rất thích hợp với bé.
- Dì ơi? Dì tên gì? Tiểu Xuyên