Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Đại Ôn
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341273
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1273 lượt.
ô.
... ...... ...... .....
Ngày biểu diễn tiết mục nghệ thuật.
Sáng sớm Đỉnh Phong đã chạy đến nhà Bội Chi, xem lễ phục tốt nhất trong miệng Bội Chi.
“Ta ta ta tàn!”. Bội Chi mở một hộp giấy màu trắng ra.
Đôi mắt Đỉnh Phong mở lớn, váy thuần trắng, không hề có cảm giác nặng nề mà chỉ dài đến đầu gối, nhìn vừa dí dỏm vừa đáng yêu, trên váy điểm lấm chấm, thiết kế thu eo làm nổi bật cả người.
Đỉnh Phong hứng phấn chạy đến phòng vệ sinh thay đồ,cô quan sát mình trong gương. Mặc dù không đạt đến hiệu quả Ma Tước hóa Phượng Hoàng nhưng mà cũng dễ nhìn hơn rất nhiều.
“Nhưng... Bội Chi, có phải là cậu mới mua không, sao lại vừa với tớ như vậy!”. Đỉnh Phong nhíu mày.
“Ai da, nếu là y phục của tớ thì không hợp với cậu, bộ y phục này coi như là tớ cho cậu mượn, đừng câu nệ”. Bội Chi vỗ vỗ vai Đỉnh Phong.
Đỉnh Phong lắc đầu: “Bội Chi, không phải là lòng tự ái của tớ mạnh mà là tớ cảm thấy cậu đã giúp tớ quá nhiều, tớ rất ngại”.
Bội Chi nhéo nhéo mặt Đỉnh Phong, hỏi: “Chúng ta có phải là bạn bè không?”.
Đỉnh Phong gật mạnh đầu: “Tất nhiên”.
Khóe môi Bội Chi hơi nâng lên: “Bạn bè với nhau, không có giúp hay không giúp mà chỉ có quan tâm hay không quan tâm mà thôi. Những cái này là việc tớ phải làm”.
Khóe miệng Đỉnh Phong nhếch lên, gật đầu một cái.
“Bội Chi, mau mở cửa cho tớ”. Giọng nói Lý Gia Nhạc vang lên ở ngoài cửa, gõ cửa ầm ầm.
Cửa vừa mở ra, Lý Gia Nhạc chạy thẳng vào ghế salon, ngã xuống trên ghế, vô lực nói: “Bội Chi, nhà của cậu thật không dễ tìm, không chỉ có vậy, tớ còn gặp một người vô cùng đặc biệt”.
Đỉnh Phong nghe thế, thì hỏi: “Có phải là người gác cổng đó không?”.
Lý Gia Nhạc vội vàng gật đầu: “Đúng là người đó, lúc tớ mới đến, sống chết không cho tớ vào, tớ mới nói tớ là bạn học của Bội Chi, anh ta còn nghi ngờ, hỏi tớ có phải là đồng hương của cô bé mặt tròn hay không?”.
Đỉnh Phong vỗ trán: “Anh gác cổng thật hao tâm tổn trí”.
Bội Chi nói: “Tớ đã quen rồi”.
Lúc này Lý Gia Nhạc mới nhìn rõ trang phục của Đỉnh Phong, cũng kinh hãi: “Đỉnh Phong, không ngờ cậu mặc lễ phục nhìn rất đẹp”.
Đỉnh Phong cười hì hì: “Có thật không?”.
Lý Gia Nhạc cầm hộp trang điểm của mình: “Có tớ giúp cậu, không mê chết Tiêu Mộc, tớ không mang họ Lý!”.
Đỉnh Phong cổ vũ, nói với Lý Gia Nhạc: “Đến đây, tớ chuẩn bị tốt lắm”.
Bội Chi bị đuổi đến phòng vệ sinh. Lý do là muốn cho cô thấy cái gì là biến thân.
Trán Bội Chi hiện vạch đen, đây là nhà của cô cơ mà!
Nửa tiếng sau, Bội Chi nghe thấy Lý Gia Nhạc tự tin nói: “Tớ làm xong rồi, Bội Chi, mau đến xem!”.
Diêu Bội Chi đi ra, lúc nhìn thấy Đỉnh Phong, cô chỉ muốn chửi tục.
Mẹ.
Trang điểm thế này mà cũng mất nửa giờ.
Lý Gia Nhạc tự tin nói: “Sao? Đây chính là cách trang điểm mới nhất của Hàn Quốc, nhìn như không trang điểm vậy!”.
Diêu Bội Chi bày tỏ: “Đúng là tớ cảm thấy như chả làm gì vậy”.
Lý Gia Nhạc nghe vậy, chán nản: “Ý của cậu là tớ thất bại?”.
Diêu Bội Chi gật đầu nói: “Để tớ làm cho”.
Lý Gia Nhạc như đưa đám, quay đầu về phía Đỉnh Phong, nói: “Sau này tớ sẽ theo họ cậu, Dương Gia Nhạc”.
Đỉnh Phong cười một tiếng, bị Lý gia Nhạc chọc cười.
Sau đó, Lý Gia Nhạc bị Diêu Bội Chi đuổi đến nhà vệ sinh để “đạt được hiệu quả kinh ngạc”.
Tất nhiên, Diêu Bội Chi không để cho Lý Gia Nhạc đợi quá lâu. Không đến mười lăm phút , Bội chi đã trang điểm xong.
Lúc Đỉnh Phong đi ra, Lý Gia Nhạc sửng sốt.
Mặc dù cô thường đả kích cô ấy nhưng cô hiểu Đỉnh Phong không hề xấu, đôi mắt to tròn của cô ấy được Bội Chi dồn hết tâm trí, cô nhìn có cảm giác rất dịu dàng, làn da thì không cần làm gì nhiều, làn da của cô ấy vẫn rất tốt, đôi môi được đánh son có màu sắc rất hợp. Nhìn cả người cô ấy, có một cảm giác đẹp đến nỗi kinh sợ.
“Nhìn cậu rất đẹp”. Lý Gia Nhạc nhìn Đỉnh Phong, trịnh trọng nói.
Đỉnh Phong nhìn Bội Chi và Lý Gia Nhạc, nở nụ cười, nói: “Cảm ơn các cậu, những người bạn tốt nhất của mình”.
Lý Gia Nhạc đẩy đầu Đỉnh Phong một cái: “Dưa hấu, cậu đừng có hý hửng đắc ý”.
Bội Chi nắm cánh tay Đỉnh Phong nói: “Có Tiêu Mộc nhưng cậu cũng không được quên hai bọn tớ đâu đấy”.
“Vâng thưa cô”. Ba người trăm miệng một lời, thật ra thì các cô đang nói móc trong lòng: “Đừng có gặp lại cô là được”.
Nói xong, cả ba người vội chạy nhanh như làn khói.
Lúc Đỉnh Phong đi ngang qua một bạn học cùng lớp, người đó kinh hãi nói: “Đây không phải là Đỉnh Phong lớp mình sao? Cậu ấy xinh quá!”.
Đỉnh Phong vừa chạy vừa nói: “Cảm ơn cậu, tớ đi chuẩn bị tiết mục biểu diễn”. Thật ra thì, cô rất muốn nhìn thấy vẻ mặt của Tiêu Mộc khi nhìn thấy mình, có phải anh cũng sẽ cảm thấy kinh diễm như họ không.
Bên dưới đã chật ních học sinh các năm học ở trường, trường cô xử lý ánh sáng trên sân khấu rất tốt, nhìn sân khấu nổi bật màu sắc rực rỡ đa dạng. Đang biểu diễn trên sân khấu là tiểu phẩm kịch của lớp 10, học sinh dưới sân khấu xem tiết mục đều cười lăn cười bò, không ai để ý đến Đỉnh Phong đang lặng lẽ đi vào.