Tác giả: Đại Ôn
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341182
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1182 lượt.
You ought to knowby now how much I love you. The world change my whole life through. But nothing’s gonna change my love for you.....”.
Âm nhạc tắt dần, sau khi Đỉnh Phong chuyển âm kết thúc, cả bài hát cũng kết thúc.
Đỉnh Phong thấp thỏm nhìn mọi người, sao không có ai phản ứng gì vậy, có phải là do cô hát quá dở không?
Bàn tay được nắm chặt như được vỗ yên, cô nhìn về phía Tiêu Mộc.
Ánh sáng trắng của ánh đèn chiếu vào tóc anh giống như là dát vàng, anh lẳng lặng nhìn về phía trước, khóe miệng hơi mím lại như bình thường.
Đột nhiên, giọng nói của Diêu Bội Chi và Lý Gia Nhạc vang lên từ trong đám đông. “Hay quá, Đỉnh Phong”.
Ngay sau đó, tiếng vỗ tay huýt sáo nhiệt liệt vang lên từ trong đám đông.
“Hát hay thật!”.
“Trời ơi, chả thua gì ca sĩ, quá chuyên nghiệp”
“Tiêu Mộc thì vẫn tốt như trước nhưng mà bạn nữ bên cạnh cậu ta nhìn không được đẹp lắm nhưng hát rất hay!”.
... ...... ...
Tất cả tiếng ca ngợi đều rơi vào tai của Đỉnh Phong.
Ánh mắt của bọn họ như là khẳng định cố gắng của mình, khẳng định sự tồn tại của mình vậy.
Nụ cười trên mặt Đỉnh Phong càng tươi, tiếng huyên náo bên tai cô cũng nghe thành tiếng nhạc hay nhất.
“Em làm tốt lắm”. Khi vào cánh gà, Tiêu Mộc buông tay cô ra, thản nhiên nói.
Đỉnh Phong nhìn Tiêu Mộc không nói gì. Cô sợ một khi cô mở miệng sẽ không ngừng được mà đem tâm ý của mình nói cho anh biết. Bởi vì anh, hoàn toàn là vì anh, nên em mới đứng trên sân khấu này, chỉ bởi vì anh mà thôi.
Em nhìn thấy anh như thấy niềm tin của chính mình.
MY BELIEF.
... ...... .......
Lý Gia Nhạc và Diêu Bội Chi thừa lúc thầy giáo không để ý chạy vào sau cánh gà, vừa vào đến nơi, hai người ôm chầm lấy Đỉnh Phong, hưng phấn nói: “Quá tuyệt vời, Đỉnh Phong, cậu không thể tưởng tượng được tâm tình của bọn tớ lúc này đâu, lúc cậu đứng trên sân khấu trông cậu quá tuyệt vời, chúng tớ có cảm giác cậu chính là một ca sĩ chuyên nghiệp, dường như chúng tớ không biết cậu là ai vậy”.
Đỉnh Phong sờ sờ đầu nói: “Các cậu nói quá lên thế, tớ hát đâu có tốt như các cậu nói đâu”.
“Đừng có khiêm tốn, lúc ở dưới mấy lần tớ thấy thầy giáo dạy nhạc kích động phất phất tay, giống như là fan hâm mộ cuồng nhiệt vậy”. Trên mặt Lý Gia Nhạc tỏ rõ sự sùng bái với Đỉnh Phong.
Diêu Bội Chi đề nghị: “Đỉnh Phong, tớ đoán giải đặc biệt của hội diễn lần này nhất định thuộc về các cậu rồi. Chút nữa cầm tiền thưởng các cậu phải mời bọn tớ ăn cơm đấy!”.
Đỉnh Phong gật đầu một cái: “Được!”.
Ai dám động đến cúc hoa của tôi!!!
Một lần nữa phải lên sân khấu để nhận giải thưởng, Đỉnh Phong hoàn toàn không có một chút xíu cảm giác khẩn trương nào.
Khi phát biểu cảm nghĩ, Tiêu Mộc rất bình tĩnh đưa micro cho Đỉnh Phong.
Đỉnh Phong chần chờ một giây mới nhận lấy micro, cô mấp máy khóe môi, nhìn mọi người phía dưới sân khấu rồi mở miệng. “Em không nghĩ rằng tiết mục này sẽ nhận được giải nhất, rất cảm ơn mọi người. Có thể nhận được thành tích này, em xin cảm ơn những người bạn của em, họ đã luôn luôn giúp đỡ cho em, đây là tài sản quý giá nhất của em. Em cũng cảm ơn thầy giáo dạy nhạc đã bố trí một sân khấu vô cùng đẹp và âm thanh rất hay. Cuối cùng, em muốn cảm ơn Tiêu Mộc, nếu như không phải anh ấy luôn luyện tập cùng em, có lẽ em cũng không thể nào đứng trên sân khấu này hát cho mọi người nghe”.
Đỉnh Phong hơi giương mắt nhìn Tiêu Mộc rồi đưa micro cho thầy giáo đứng bên cạnh.
Thầy giáo dạy nhạc rất kích động, nói rất nhiều, khoe khoang Đỉnh Phong và Tiêu Mộc giống như ngôi sao ca nhạc.
Tiêu Mộc lạnh nhạt nhìn ba người một cái, không nói gì.
Lúc này thầy giáo hô một tiếng: “Mọi người cười lên”.
“Tách”. Hình ảnh dừng lại ở phút này.
Đám người từ từ tản ra, Đỉnh Phong đi thay y phục, Tiêu Mộc thì đi trước rồi. Diêu Bội Chi, Lý Gia Nhạc và Đỉnh Phong định đi ăn mừng.
“Đỉnh Phong, đợi chút”. Trương Giai Mẫn gọi.
Đỉnh Phong ngạc nhiên, quay đầu lại. “Trương Giai Mẫn, có chuyện gì sao?”.
Trương Giai Mẫn cúi sâu người chào Đỉnh Phong, mái tóc đuôi ngựa buộc cao tản ra hai bên vai, cô ấy nói. “Tớ đã từng muốn thổ lộ với anh ấy, muốn được đứng bên cạnh anh ấy nhưng tớ không có dũng khí làm việc đó. Khi giọng của tớ có vấn đề tớ đã nghĩ là không có khả năng, không một ai đứng lên giúp tớ, tớ nghĩ có lẽ là vô duyên vô phận rồi. Tớ cảm thấy thất vọng, tớ cứ nghĩ cả đời này tớ sẽ ôm sự tiếc nuối này. Nhưng thật may là có cậu giúp tớ. Tuần sau tớ sẽ sang Mĩ, tuổi thanh xuân của tớ có thể tốt đẹp như vậy. Cảm ơn cậu!”.
Đỉnh Phong đến bên cạnh Trương Giai Mẫn, vỗ vỗ vai cô ấy và nói. “Cậu không cần phải cảm ơn tớ, tất cả chính là kết quả của sự nỗ lực của cậu”.
Trương Giai Mẫn ôm cổ Đỉnh Phong, cô ấy nói. “Cảm ơn cậu, nếu như nói tớ thua cậu thì tớ nghĩ là tớ cũng cam tâm tình nguyện, nếu như là cậu thì tớ sẽ thật lòng chúc phúc cho cậu. Có lẽ nhiều năm về sau, tớ sẽ quên những bạn nam mà tớ đã từng thích nhưng tớ nghĩ tớ sẽ không bao giờ quên cậu!”.
Đỉnh Phong ôm lấy T