Tác giả: Đại Ôn
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341203
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1203 lượt.
i thế nào?”. Dương Đán hưng phấn hỏi.
“Cha, cũng không tệ lắm”. Đỉnh Phong hơi mím môi, tâm tình rất tốt.
“Vậy thì tốt rồi, sau này con không cần thức đêm nữa rồi, về sau còn có thể xem “Anh hùng xạ điêu” với ba nữa”. Dương Đán vui mừng nói.
Đầu Đỉnh Phong đầy vạch đen. “Cha, nếu không thức đêm thì con cũng sẽ không xem cùng cha”.
Dương Đán làm bộ đáng thương nói. “Tại sao? Chẳng lẽ con ghét cha? Con không muốn cha nữa à? Con không thương cha nữa à?”.
Đỉnh Phong bất đắc dĩ nói. “Cha, được rồi, nếu như cha xem một bộ phim mười mấy lần thì cha có thấy chán không?”.
Dương Đán lẩm bẩm nói. “Nhưng cha đã xem mười mấy lần vẫn thấy rất hay”.
Đỉnh Phong thỏa hiệp nói: “Cha, nếu như cha thích thì con sẽ xem ‘Thần điêu đại hiệp’ với cha”.
Dương Đán vui vẻ nói: “Được”.
Đỉnh Phong nói: “Cha, nếu không có việc gì thì con cúp máy đây, con muốn đi tìm bạn”.
Dương Đán nói: “Đi đi, đi rồi về sớm, cha sẽ làm mãn hán toàn tịch cho con”.
Đỉnh Phong: “Được ạ, cha, con cúp máy đây”.
“(^_^)/~~ bái bai~”.
Đỉnh Phong cúp điện thoại, nhìn màn hình điện thoại di động, bất đắc dĩ cười cười.
Lão ngoan đồng (4) Dương Đán này, thiệt là.
--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ -------
(1) Nestlé: trong tiếng trung là tước sào. Đỉnh Phong tự suy ra (2) = "ma tước noãn sào" là "buồng trứng của chim sẻ".
(3) Lang Nha bổng: gậy răng sói
(4) Lão ngoan đồng: Lớn mà tính cách như trẻ con
Đồ phá hoại phải bị đánh.
Thời tiết bắt đầu ấm dần lên, ánh mặt trời rơi trên thân người mặc dù không cản được hoàn toàn sự lạnh lẽo nhưng cũng làm người ta cảm thấy thoải mái hơn.
Đỉnh Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Đã hai năm rồi, ròng rã hai năm.
Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh đã bị cặp mắt xinh đẹp đó hấp dẫn. Lần thứ hai nhìn thấy anh, anh là học sinh đại diện lên phát biểu trước toàn trường, sự tỏa sáng như là bạn đồng hành với anh làm cho anh trở thành một người gần như hoàn mỹ. Người đứng bên cạnh khen ngợi anh giống như một vị thần, vừa mới bắt đầu có lẽ cô chỉ đơn thuần là sùng bái nhưng bất tri bất giác phần tình cảm này giống như là độc dược ăn vào sâu tân xương tủy, ăn mòn cả người cô.
Từ từ, cô đến gần anh, hiểu rõ về anh.
Đỉnh Phong cười cười. “Đúng là tôi đây có lẽ không phải là loại người xứng với Tiêu Mộc, nhưng nếu như chúng ta bàn về vấn đề hợp hay không thì tôi nghĩ rằng bạn COW càng không có khả năng………”. Cô nhướn mày, gương mặt tròn trịa không hề có sự ngượng ngùng hàng ngày. “Bạn học COW, bạn nghĩ thế nào?”.
Có lẽ trong mỗi con người đều có hai hoặc nhiều hơn hai nhân cách. Đỉnh Phong ngượng ngùng, nụ cười của Đỉnh Phong hay sự mềm yếu của cô đều được biểu hiện trước những người mà cô yêu quý. Cũng là như vậy, sự tự ái của cô, kiêu ngạo của cô, cốt khí của cô, cho dù ở loại tình huống như thế này không cho phép cô lộ một chút sợ hãi nào.
Trương Hân cười ha hả. “Có lẽ cậu vẫn không hiểu tình trạng của cậu bây giờ, từ đầu tôi đã muốn cho cậu biết tay rồi, cậu nghĩ rằng cậu sẽ bình anh mà trở về à?”. Đôi mắt cô ta hung ác, tát một cái thật mạnh vào mặt Đỉnh Phong.
Mặc dù Đỉnh Phong phản ứng kịp thời nhưng vẫn bị tát vào mặt.
“Các cậu còn đứng đó nhìn làm gì, giúp tôi trừng trị cậu ta”. Trương Hân giân dữ nói với mấy nữ sinh đứng đằng sau.
Mấy nữ sinh kia vừa nghe thì đi lên, cùng Trương Hân kéo Đỉnh Phong vào trong một góc.
Đỉnh Phong cũng không phải là nữ sinh cường hãn mạnh mẽ như trong tiểu thuyết, cũng không có khả năng lấy một địch mười. Trong toàn bộ quá trình cô đều ôm chặt đầu để bảo vệ đầu.
Cô bị đánh khoảng hơn mười phút.
Trừ Trương Hân ra tay nặng nhất, cô ta đánh như muốn đạp gãy xương cô, thì những nữ sinh khác cũng chỉ bấu cô hoặc giựt tóc cô mà thôi.
Đây cũng không phải là phim thần tượng nên sẽ không có ai trùng hợp đi qua nơi này, đúng lúc cứu giúp Đỉnh Phong.
Lúc Trương Hân bỏ đi còn nói một câu. “Cậu cũng biết ba tôi là ai chứ? Với gia đình cậu thì có thể làm gì tôi, căn bản là không thể làm gì cả. Nếu như lần sau không muốn bị tôi đánh thì nhìn thấy tôi cụp đuôi mà chạy nhé”.
Bước chân xa dần.
Đỉnh Phong dựa tường đứng lên, cầm điện thoại lên bấm 120.
Ánh mắt bắt đầu mơ hồ, cô nhếch miệng.
Không ngờ lần này Trương Hân lại quyết tâm như vậy, đánh cô mạnh như vậy.
Trong lúc ngã xuống, cô đã nghĩ như vậy.
………….
Khi tỉnh lại thì đùi cô đã bị bó thạch cao, toàn thân đều là vết bầm xanh tím, cô chỉ động nhẹ một cái là cả người đều đau.
Dương Đán ngủ bên cạnh giường bệnh, tay còn cầm tay cô, tóc tai loạn hết cả lên, bên dưới hốc mắt cũng có vệt thâm đen trũng sâu.
Đỉnh Phong không muốn khóc, cho đến bây giờ cho dù bị Trương Hân đánh như thế nào cô cũng không thấy hối hận nhưng mà….. Khi Đỉnh Phong nhìn thấy Dương Đán lo lắng cho mình như vậy, cô lại không nhịn được muốn rơi lệ.
Trên cánh tay của đeo băng, Đỉnh Phong dùng một góc chăn lau sạch nước mắt.
Có thể do động tác của cô hơi lớn, lôn