Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Má Nó, Dương Đỉnh Phong!

Má Nó, Dương Đỉnh Phong!

Tác giả: Đại Ôn

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341188

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1188 lượt.

của mình.
Cô không nghĩ tới Tiêu Mộc vẫn luôn nhìn mình bằng ánh mắt hờ hững như vậy, đối với bất cứ chuyện gì anh cũng không để trong lòng, vậy mà lại làm như thế, bởi vì cô.
Đỉnh Phong cười khúc khích.
Chẳng qua là, Từ Sinh. . . . .
Thì ra là anh ta không chỉ nói cho vui mà thôi.
Tâm tình của Đỉnh Phong lại trở nên rối bời.
. . . . . . . .
Để có thể tiếp tục ở gần Tiêu Mộc, Đỉnh Phong cũng không vì cuộc thi đã kết thúc mà bỏ buổi học thêm ngày chủ nhật.
Hôm nay vẫn như mọi khi, sau khi kết thúc buổi học, Tiêu Mộc nói muốn tiễn cô trở về.
Đỉnh Phong không chút do dự liền đồng ý.
Dọc theo đường đi, bọn họ vẫn tìm đề tài để nói chuyện, cũng không có cảm giác tẻ nhạt, nhìn Tiêu Mộc và mình dần dần trở nên thân thiết, Đỉnh Phong đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, liền quay sang hỏi: “Tiêu Mộc, bây giờ chúng ta có thể coi là bạn bè đúng không?”
Vốn cho rằng có để nhận được một câu trả lời khẳng định, lại không ngờ Tiêu Mộc hình như là đã bỏ quên mất cô, không hề lên tiếng.
Đỉnh Phong có chút thất vọng, cười cười tự giễu.
Cô cười mình ngây thơ, cho là chỉ cần nói chuyện với người ta mấy câu là đã có thể trở thành bạn bè, cho là người ta mới giúp mình một việc đã có thể coi như bạn bè, suy cho cùng, cũng chỉ là xuất phát từ phía cô mà thôi.
Cô cảm thấy bầu không khí xung quanh mình có chút buồn bực, xe vẫn còn chưa chạy tới cổng của tiểu khu thì cô đã bảo tài xế dừng lại.
Đỉnh Phong cũng không hề nói lời tạm biệt với Tiêu Mộc đã trực tiếp rời đi.
Cô hận cái tính cách này của mình.
Bước đi trên con đường vắng vẻ, những tán cây đã che kín hơn nửa bầu trời, đột nhiên có tiếng động truyền đến bên tai, Đỉnh Phong quay đầu về phía phát ra âm thanh này.
Vậy nên, cô đã trông thấy cảnh tượng hai người đàn ông đang ôm hôn nhau ở dưới bóng râm.
Một người thân thể cao lớn, đè một người vóc dáng thấp bé ở trên tường, cả hai đều mặc âu phục màu đen, không nhìn rõ mặt mũi thế nào.
Hai người hôn nhau say đắm, ngay cả Đỉnh Phong bước vào cũng không khiến cho bọn họ phân tâm.
Đỉnh Phong chỉ cảm thấy đầu óc mình như nổ tung, không rõ là loại cảm giác gì.
Chỉ thấy cái người vóc dáng cao lớn này, tại sao lại quen mắt như vậy?
Đỉnh Phong vừa đi vừa nghĩ.
“SUN, tôi muốn đi về, Đỉnh Phong sắp trở về rồi. . . . .” Giọng nói yếu ớt của tiểu thụ truyền đến, âm thanh còn mang theo một chút hương vị thích thú, lại có chút cảm giác cấm dục.
“Giáo sư, thầy không ghét loại cảm giác này đúng không?” Tiểu công hôn nhẹ rồi ngậm vành tai của tiểu thụ, đôi mắt hoa đào mang theo một chút trêu đùa: “Thật ra thì thầy cũng thích em đúng không?”
Tiểu thụ không lên tiếng, nhưng tiếng thở dốc đã tiết lộ câu trả lời của trái tim hắn.
“SUN, tôi thật sự muốn đi.”
Từ Sinh tà mị cười một tiếng: “Vậy, thầy hãy hôn em một cái, em sẽ để thầy đi.”
Tiểu thụ đỏ mặt, lại nhón chân lên, nhẹ nhàng hôn.
“Sáng sớm mai, thầy hãy ở nơi này chờ em.” Từ Sinh không nhịn được, đưa đầu lưỡi ra hôn sâu thêm một chút.
Tiểu thụ đỏ mặt khẽ gật đầu.
“Vậy để em tiễn thầy một đoạn đường.” Từ Sinh vòng tay ôm eo tiểu thụ, nhẹ nhàng thổi hơi vào tai hắn.
“SUN. . . .em đừng như vậy. . . . .” Ánh mắt của tiểu thụ đột nhiên trông thấy một người đang đứng cách đó không xa, đôi mắt dần dần trợn to: “Đỉnh. . . .Đỉnh Phong. . . . .”
Đôi mắt hoa đào của Từ Sinh hơi lóe lên, nhưng lúc nhìn thấy Đỉnh Phong, lại giống như không hề có một chút kinh ngạc nào, khẽ cong lên khóe môi đỏ thắm, phảng phất như đang nói: “Tôi đã lấy được những gì tôi muốn!”
Đỉnh Phong nhìn hai người bọn họ, rất xứng đôi, ngay cả ôm hôn mà cũng tự nhiên như vậy.
*Gào thét*, có phải từ mấy tháng trước đã như vậy rồi hay không?
Thì ra là cô đã bỏ lỡ lâu như vậy, ha ha.
Dương Đán, ngài được lắm.
Đỉnh Phong từ từ xoay người lại, cô muốn rời khỏi nơi này, cô không muốn ở lại nơi này dù chỉ là một phút, nhìn hai người bọn họ, cô có cảm giác như mình đang bị châm chọc.
“Đỉnh Phong. . . .Đỉnh Phong. . . .” Dương Đán vội vã đuổi theo, kích động muốn nói lời giải thích.
Đỉnh Phong nhìn tay mình đang bị Dương Đán lôi kéo, cô gạt phăng tay ông, nhìn ông nói từng câu từng chữ: “Thật buồn nôn, ba cũng quá ghê tởm rồi.”
Bàn tay của Dương Đán từ từ rũ xuống, đôi mắt đỏ lên giống như là sắp khóc đến nơi.
Đỉnh Phong không tài nào chịu nổi, bắt đầu điên cuồng bỏ chạy.
Không nên để cho cô nhìn thấy cảnh tượng này.
Đây rõ ràng không phải là ý muốn của cô, sao lại biến thành như vậy?
Khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Mộc, tuyến lệ của cô đột nhiên bộc phát, cô bắt đầu khóc rống lên, nhớ lại cuộc sống từ trước đến nay, cô nghĩ, hình như cũng chỉ có lần này mình mới khóc nhiều như vậy.
Tiêu Mộc không hỏi cô vì sao.
Bờ vai của anh đã trở nên ướt đẫm.
Nỗi đau này của Đỉnh Phong, có lẽ, ai đó phải trải qua mới có thể hiểu được.
Giống như là bị người thân yêu nhất của mình phản bội.
Không phải đã từng nói, chỉ yêu thương mình cô, không phải đã từng nói, chỉ thích nhất một mình cô hay sao?
Tại sao có thể như