Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau
Tác giả: Đại Ôn
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1205 lượt.
ì gì đó cũng chỉ là người qua đường.
…
Mấy ngày nay, Đỉnh Phong thường mỉm cười tỉnh dậy từ trong mơ, sau đó lại hung hăng véo mình một cái rồi tự hỏi, mình thật sự đã ở bên Tiêu Mộc sao?
Mỗi lần cảm giác được đau đớn, cô đều cảm thấy hạnh phúc muốn chết!
Đóa hoa Tiêu Mộc này rốt cuộc cũng đã bị cô hái rồi!
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha !
Dương Đán không biết từ đâu đột nhiên xông ra, lo lắng nhìn Đỉnh Phong: “Đỉnh Phong, con chắc là gần đây mình không ăn phải vật lạ gì chứ?”
Đỉnh Phong: “…”
Từ Sinh tựa vào cánh cửa, nói: “Có thể nhận thấy, cô ấy đã ăn phải cỏ tình yêu rồi.”
Dương Đán hỏi: “Hả? Cái gì gọi là cỏ tình yêu?”
Từ Sinh khoác tay lên vai Dương Đán, đôi mắt hoa đào tà mị chớp chớp: “Chúng ta vào phòng, em sẽ từ từ nói cho thầy biết cái gì gọi là cỏ tình yêu.”
Dương Đán ngơ ngác nói: “Được.”
Đỉnh Phong không đành lòng bịt mắt lại.
Ba, thượng lộ bình an!
“Cái gì!” Giọng nói của Lý Gia Nhạc thông qua điện thoại, truyền vào trong tai Đỉnh Phong, vốn là giọng nữ tông thấp, sau một giây lại biến thành tông cao: “Trời ạ, không ngờ Tiêu Mộc lại bị cậu bắt được, chị đây còn tưởng là cậu sẽ khóc lóc trở về cầu xin chị đây yêu thương đấy!”
Đỉnh Phong hứ một tiếng, nói: “Cậu dạt sang một bên đi, bây giờ tớ là hoa đã có chủ rồi.”
Lý Gia Nhạc bổ một câu: “Đây là kiểu ‘có trai quên bạn’ điển hình.”
Đỉnh Phong khịt mũi: “Sao tớ lại quên cậu được? Chẳng phải tớ đang gọi điện thoại báo cáo với cậu đấy sao?”
Lý Gia Nhạc cười hí hửng, nói: “Đi, coi như bọn chị đây mừng cho cậu, tớ đang suy nghĩ, nếu Trương Hân và cái đám nữ sinh mê luyến Tiêu Mộc biết được thì cậu sẽ có kết cục thế nào?”
Đỉnh Phong mím môi: “Sao lại không? Tớ cảm thấy môi của Tiêu Mộc còn ấm hơn so với những người khác, cảm giác như đang ăn kẹo vậy.”
Lý Gia Nhạc chu mỏ huýt sáo một tiếng: “Chị đây dạy cậu, phải tìm cơ hội để ra tay, nhan sắc của Tiêu Mộc tốt như vậy, đặt ở chỗ nào cũng bị dòm ngó, cậu không cẩn thận thì có ngày đấy.”
Đỉnh Phong nghiêm túc gật đầu, nói: “Cậu nói đi, tớ đang nghe đây!”
Lý Gia Nhạc híp đôi mắt hẹp dài, nhỏ giọng truyền đạt: “Cậu cứ làm thế này…”
…
Sau khi bàn bạc xong với Lý Gia Nhạc, Đỉnh Phong lập tức gọi cho Diêu Bội Chi.
“Đỉnh Phong, tớ biết là cậu đang định nói cho tớ biết, quan hệ của cậu và Tiêu Mộc đã tốt hơn rồi.” Diêu Bội Chi bình tĩnh nói.
Đỉnh Phong buồn bực hỏi: “Sao cậu biết?”
Chẳng lẽ Tiêu Mộc nói cho Diêu Bội Chi? Nhìn con người Tiêu Mộc lạnh lùng như vậy mà lại …
Giọng nói của Diêu Bội Chi trở nên cao vút, hoàn toàn mang theo khí thế nữ vương: “Tớ đoán!”
Đỉnh Phong bất đắc dĩ nói: “Cậu thắng rồi, thật không hổ là nữ hoàng Bội Chi.”
Bội Chi cũng không khiêm tốn, nói: “Lúc trước tớ đã bảo nhất định là cậu sẽ thành công mà.”
“Là sao?”
Bội Chi nói: “Người như Tiêu Mộc, thoạt nhìn thì lạnh lùng, rất khó đến gần, nhưng một khi cậu đã bước chân vào trong cuộc sống của cậu ta, cậu ta sẽ đối với cậu rất nghiêm túc. Cái này nói thế nào nhỉ, chính là một cực phẩm khó chịu. Tuy tớ không biết rõ cậu ta thích cậu ở điểm nào nhất, nhưng người được cậu ta đối xử như vậy, ít lại càng thêm ít.”
Đỉnh Phong hưng phấn nói: “Bội Chi, hiện giờ tâm tình của tớ đang rất tốt, cậu chính là nữ vương!”
“Điều này không cần cậu nói tớ cũng biết rõ!” Bội Chi cũng không khiêm tốn.
Đỉnh Phong hỏi: “Bội Chi, tớ và Tiêu Mộc kết giao cũng được một tuần rồi, nhưng ngoại trừ nắm tay thì cũng chả đột phá thêm gì cả.”
Bội Chi nói: “Tớ cho rằng với cá tính của cậu thì ngay trong ngày đầu tiên kết giao đã ‘hạ gục’ được Tiêu Mộc rồi ấy chứ.”
Đỉnh Phong xấu hổ mắng: “Đáng ghét, tớ làm gì mà dễ dãi như vậy.”
Trên đầu Bội Chi đầy vạch đen: “Đừng giả bộ nữa, kỳ thực trong lòng cậu muốn nhào vào người Tiêu Mộc cỡ nào chứ?”
Đỉnh Phong nghiêm mặt nói: “Cậu hiểu tớ mà, Bội Chi.”
Bội Chi nói: “Không cần phải gọi tên tớ buồn nôn như vậy, cậu và Tiêu Mộc mới kết giao một tuần, thế là được rồi, mới trung học mà mang thai cũng không phải là chuyện tốt.”
Đỉnh Phong cởi mở nói: “Cái này thì có là gì, bạn của tớ bên Mỹ, ngày nào cũng nói, hôm nay cô ấy gặp phải loại đàn ông nào, ở trên giường thoải mái cỡ nào.”
Bội Chi nói: “Nhưng đó là bên Mỹ!”
Đỉnh Phong rầu rĩ nói: “Vậy … làm sao bây giờ?”
Bội Chi nói: “Cố chịu một năm đi, chỉ cần cậu có thể giữ được Tiêu Mộc đến lúc tốt nghiệp, khi đó cậu có thể tận hưởng cậu ta.”
Đỉnh Phong xấu hổ mắng: “Cậu nói chuyện đen tối quá.”
Bội Chi hét lên: “Giả bộ thanh cao, bạo cúc hoa của cậu bây giờ.”
Đỉnh Phong đột nhiên bật cười ha hả.
Bội Chi hỏi: “Làm sao vậy? Chạm dây thần kinh à?”
Đỉnh Phong trả lời: “Vừa nghĩ tới chuyện có thể ‘ăn sạch’ Tiêu Mộc, tớ lại không nhịn được cười.”
Bội Chi nói: “Chờ đến lúc đó, cậu nhất định phải chà đạp cậu ta, tinh tẫn nhân vong! Lão nương đã muốn chỉnh chết cậu ta từ lâu, cậu dùng cách này cũng không tồi.”
Đỉnh Phong giòn giã đáp: “Được thôi!”
Tiêu Mộc đáng thương giờ này