XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Má Nó, Dương Đỉnh Phong!

Má Nó, Dương Đỉnh Phong!

Tác giả: Đại Ôn

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341306

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1306 lượt.

vẫn đang bình tĩnh ngồi trong phòng mình uống trà xanh, không hề biết mình đã bị một cô gái ‘thèm thịt’ lâu năm tính toán đâu vào đấy.

Nghỉ hè kết thúc.
Có lẽ Đỉnh Phong là người vui nhất, bởi vì mỗi ngày đều có thể gặp mặt Tiêu Mộc, cô giống như một đứa trẻ ngốc nghếch chạy qua chạy lại trong phòng.
Dương Đán nhìn qua khe cửa, lo lắng hỏi Từ Sinh đang đứng bên cạnh: “SUN, em có cảm thấy thời gian gần đây Đỉnh Phong có chút không được bình thường hay không?”
Từ Sinh bình tĩnh trả lời: “Tình yêu chính là như vậy.”
Dương Đán kinh ngạc: “Tình yêu?”
Từ Sinh hé ra một nụ cười tà mị đầy hấp dẫn: “Thầy muốn biết sao?”
Dương Đán gật gật đầu.
Từ Sinh ghé vào lỗ tai ông, nhẹ nhàng cắn một cái rồi nói: “Vậy đêm nay thầy phải phục vụ em thật tốt đấy ~ ”
Dương Đán đỏ mặt, tiếp tục gật đầu.
Vì vậy, Từ Sinh rất vô trách nhiệm mà kể hết mọi chuyện của Đỉnh Phong và Tiêu Mộc cho Dương Đán.
“Cái gì ! ! ! !” Tiếng hét kinh thiên động địa của Dương Đán vang vọng khắp căn phòng.
“Ý của em là, cái thằng nhóc Tiêu Mộc kia đã cướp mất bảo bối Đỉnh Phong của tôi rồi sao! ! !” Dương Đán kích động nắm lấy bả vai Từ Sinh, hỏi.
Từ Sinh bình tĩnh trả lời: “Đúng là như vậy.”
Nếu như Đỉnh Phong nghe được thì nhất định sẽ đấm cho Từ Sinh một cái.
Cái này gọi là cố tình gây mâu thuẫn nội bộ gia đình đấy!
Đôi mắt của Dương Đán đột nhiên đẫm lệ: “Đỉnh Phong đáng yêu của tôi, cứ như vậy mà bị người ta bắt cóc rồi.”
Từ Sinh lại tiếp tục thêm mắm dặm muối: “Ừ.”
Dương Đán tiếp tục nói: “Tôi vẫn luôn yêu thương Đỉnh Phong suốt 17 năm trời, vậy mà cuối cùng nó lại bỏ tôi để dấn thân vào trong ngực của một thằng con trai khác.”
Từ Sinh: “…” Cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng.
Dương Đán lệ rơi đầy mặt: “Tôi muốn đi gặp thằng nhóc kia, tôi phải hỏi cậu ta có quyết tâm chăm sóc cho Đỉnh Phong của chúng ta cả đời hay không?”
Từ Sinh: “Thầy à, bọn họ chỉ là đang yêu nhau thôi mà, có phải là sắp kết hôn đâu.”
Dương Đán lại như đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, không có cách nào kìm chế: “Tôi thật sự không thể nào tưởng tượng được, nếu không có tôi, Đỉnh Phong phải sống thế nào, ôi, Đỉnh Phong bé bỏng của tôi!”
Từ Sinh: “Thầy à, đây không phải là phim ‘Trái tim mùa thu’ đâu!”
Lúc Dương Đán chuẩn bị tiếp tục mở miệng thì Từ Sinh đã dùng hành động để chặn lại miệng của ông.
“Thầy à, quả nhiên, đôi lúc Đỉnh Phong nói cũng đúng, thầy thật sự là cần được yên tĩnh một chút.”
***
Ngày khai giảng hôm ấy, Đỉnh Phong đã hẹn với Tiêu Mộc sẽ cùng nhau đến trường.
Đỉnh Phong đứng ở trước gương nhìn khuôn mặt sáng sủa, đôi mắt to tròn long lanh như hai quả anh đào, khuôn mặt tròn trĩnh, khóe môi khẽ cong lên, tuy nhìn vào cũng không khiến cho người ta kinh ngạc nhưng ít ra cũng không gọi là xấu.
Hôm nay cô cố ý mặc bộ đồ mới mua đợt trước, chiếc áo hoa văn màu cam làm nổi bật lên vẻ hoạt bát, tràn ngập hơi thở thanh xuân.
Cô đeo cặp sách, nói với Dương Đán và Từ Sinh: “Con đi đây.”
Dương Đán híp mắt lại, vẫy vẫy tay với Đỉnh Phong: “Đỉnh Phong, buổi chiều học xong thì nhớ về sớm một chút, hôm nay baba hầm canh gà cho con đấy.”
Từ Sinh ở bên cạnh kháng nghị, nói: “Thầy, em còn chưa được uống canh gà hầm của thầy đấy!”
Dương Đán nói lời son sắt: “Trời đất bao la, con gái là lớn nhất.”
Từ Sinh híp đôi mắt hoa đào, nhìn theo bóng lưng của Đỉnh Phong, đáy mắt phóng ra một tia laser ‘Xem ra đã đến lúc cần phải tiêu diệt ngươi’.
Đỉnh Phong vừa đi vừa hắt xì một cái, buồn bực nói: “Chẳng lẽ là Tiêu Mộc đang nhớ đến mình sao?”
Liếc nhìn đồng hồ trên tay, Tiêu Mộc là người không thích trễ giờ, xem ra hiện tại anh cũng đã đến rồi, chắc là còn đang đợi mình đây.
Nghĩ vậy, bước chân của Đỉnh Phong cũng trở nên nhanh hơn.
Lúc này, ánh mắt trời đã sớm bao trùm lên thành phố A, có nhiều người mỗi khi đông đến thì lại mong cho mau tới mùa hè, đến khi hè về thì lại cảm thấy sao mùa đông còn chưa đến nữa.
Lúc đi gần tới ngã tư đường, bước chân của Đỉnh Phong càng ngày càng chậm, cô đã nhìn thấy bóng dáng của Tiêu Mộc.
Anh mặc một chiếc áo Nike ngắn tay màu xanh nhạt, chiếc quần thể thao màu đen, mái tóc không dài không ngắn rơi xuống vành tai, khuôn mặt trắng nõn, vẻ mặt lúc nào cũng hờ hững thản nhiên, mắt phượng đen láy, đẹp như tranh thủy mặc, hàng mi dài cong vút, môi mỏng mím chặt càng tăng thêm vẻ lạnh lùng của anh.
Đỉnh Phong từ từ tới gần, cô nghĩ, một năm trước, mình còn núp sau bức tường, lén lút đi theo anh, giống như thiếu nữ mơ mộng tình yêu.
Một năm trôi qua, bây giờ cô đã có thể đứng bên cạnh anh rồi.
Cảm giác này, cô không biết phải hình dung thế nào.
Này, Tiêu Mộc, anh, cái người này, có biết là em đã đi theo anh hai năm rồi không.
Giống như là nghe thấy trong lòng cô đang độc thoại, Tiêu Mộc quay đầu lại, mắt phượng đen láy đã không còn sương mù, nơi đáy mắt đã không còn ý lạnh xa cách, bờ môi mỏng khẽ cong lên, cười như có như không, thế nhưng lại đẹp đến chói lòa.
Đỉnh Phong chạy đến bên cạnh Tiêu Mộc, cười hỏi: