Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3043 lượt.

khỏi hội trường, Lăng Lăng bỗng nhiên phát hiện: Cô có chút lưu luyến bịn rịn, chỉ xa nhau vài giờ cũng đều không nỡ…
Trời ơi! Yêu thương một người, thật muốn điên luôn!
******
Cô ngồi trong khu nghỉ ngơi của hàng net suốt một buổi chiều, Dương Lam Hàng gọi điện hỏi cô ở đâu, cô đang mong chờ đôi nam nữ ngồi sát vách nãy giờ đã trầm mặc gần mười phút mở miệng nói chuyện. Bởi vì căn cứ theo đối thoại của họ trước đó mà phân tích, hai người họ là bạn online, lần đầu gặp mặt.
Cô rất muốn biết, gặp mặt như vậy, là bắt đầu, hay kết thúc.
Người nam chừng hơn ba mươi tuổi, mặc đồ Tây đi giày da, nhưng diện mạo lại khiến người ta không dám khen tặng, nói cụ thể là y chang như trong mấy tấm ảnh khiêu dâm nam lưu hành trên mạng. Người nữ thực ra trông cũng xinh xắn, ăn mặc trang điểm hợp thời thu hút không ít ánh mắt đàn ông.
“Chúng ta… đến nhà tôi uống tách cà phê nhé.” Người nam nhìn tách cà phê trước mặt nói.
Làm sao có thể như vậy?!
Nếu là cô, “Vĩnh viễn có xa không” và cô gặp mặt nhau chưa tới hai tiếng đồng hồ mà đã đề nghị đến nơi anh ở uống cà phê. Cô chắc chắn sẽ hắt cà phê vào mặt anh, bảo với anh: “Tôi cho anh lăn xa được bao nhiêu thì lăn đi!”
Vậy mà người nữ kia còn do dự một chút, buông tách cà phê trong tay. “Được!”
Quá trình gặp bạn online, chính là thế này đây… Đơn giản, rõ ràng!
Gặp mặt, lên giường, xuống giường, vào blacklist. Cô biết, cho nên cô mới sợ…
Blacklist, thế giới đó thực sự rất cô đơn…
Hơn bốn giờ, Dương Lam Hàng đến đón cô, cô đang ngồi trên sô-pha nghe nhạc, nghĩ mình lại xót cho thân. Anh cũng không hỏi gì nhiều, đưa cô đến một nhà hàng hải sản gần đó. Vừa nhìn thấy lối trang hoàng xa hoa của nó đã biết một bát cơm giá ngàn vàng.
“Thầy Dương, tình huống này hình như không thích hợp cho em tham gia lắm, hay cứ để em về đi ạ.”
“Không sao, hiệu trưởng Châu đặc biệt muốn tôi dẫn em theo.”
Dương Lam Hàng thấy cô vẫn còn hơi do dự, bèn nói: “Sau này những tình huống như vậy rất nhiều, em phải tập thích ứng đi.”
Cô gật gật đầu, bước theo sau Dương Lam Hàng đi vào phòng.
Trong phòng ngoại trừ hiệu trưởng Châu và hai thầy giáo lớn tuổi cùng tổ đề tài với ông, còn có một người đàn ông, Lăng Lăng nhìn kỹ dung mạo dễ nhìn của ông ta, cứ có cảm giác đã gặp qua ở đâu, nhưng lại không nhớ ra. Người kia vừa nhìn thấy Dương Lam Hàng, liền khiêm nhường đứng dậy bắt tay với anh.
“Chào thầy, hiệu trưởng Trịnh!” Nghe cách Dương Lam Hàng xưng hô, Lăng Lăng mới nhớ ra, ông ấy là phó hiệu trưởng phụ trách hậu cần và cơ sở vật chất của đại học T. Loại hiệu trưởng “thần tài” này rất ít khi xuất hiện trước mặt sinh viên, cho nên chỉ có thể gặp qua ông vài lần trên trang tin tức của trường.
“Vị này là?” Hiệu trưởng Trịnh nhìn về phía Lăng Lăng, vẻ mặt giống như đang suy tư.
“Sinh viên của tôi, Bạch Lăng Lăng.”
“A!” Hiệu trưởng Trịnh ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ. “Bạch Lăng Lăng! Tôi nhớ ra rồi…”
Ánh mắt Dương Lam Hàng lóe lên một chút, không nói gì nữa.
Lăng Lăng thế nhưng chẳng hiểu ra đâu vào đâu, bảo “Tôi nhớ ra rồi” là sao? Cô không phạm phải sai lầm to lớn nào đấy chứ? Không lẽ chuyện đồ án tốt nghiệp đại học của cô bị đánh rớt cũng được đăng lên trang tin của đại học T? Nhớ tới chuyện này, cô nhịn không được trong lòng thầm hung hăng nguyền rủa Dương Lam Hàng.
Trong lúc chờ thức ăn được mang lên, vài vị giáo viên bắt đầu nói chuyện phiếm với nhau. Không giống như dự đoán của cô, nội dung chuyện trò của họ không có khen tặng tâng bốc nhau, cũng không nói những chuyện cao xa phi thực tế, đề tài trò chuyện của họ đều khá thực tiễn, chẳng hạn như khu dành cho chuyên gia khi nào xây xong, ký túc xá mới cho sinh viên bao giờ có thể chuyển vào, ký túc xá nữ sinh đã có hơn sáu chục năm lịch sử liệu có nên cho vào kế hoạch trùng tu không, hoặc dự án 973 tiến triển đến đâu rồi, còn cả chuyện con cái của họ…
“Anh Châu, con gái anh sắp tốt nghiệp đại học rồi nhỉ?” Hiệu trưởng Trịnh hỏi.
Nhắc tới con gái, hiệu trưởng Châu bộ mặt lúc nào cũng nghiêm nghị lập tức nở một nụ cười. “Bảy tháng nữa cháu nó sẽ tốt nghiệp.”
“Anh có dự định gì không?”
“Nó nói muốn đi Anh hoặc Canada học thạc sĩ. Chà! Thế hệ con cái bây giờ, cứ nghĩ rằng tiền từ trên trời rơi xuống, nhìn chi phí mấy trăm ngàn tệ mà nó không hề chớp mắt lấy một cái. Đâu như chúng ta, mỗi tháng tiền sinh hoạt phí có mười đô-la cũng vẫn có thể học xong thạc sĩ ở Mỹ.”
“Anh nên bằng lòng đi. Ít nhất cháu nó tình nguyện đi học. Anh xem con tôi, suốt bốn năm đại học ngoài lối sống phóng túng ra chả học được cái gì, nó muốn học thạc sĩ, tôi cho nó học thạc sĩ, nhưng chưa hết năm một đã bỏ học, thật không hiểu nổi nó muốn cái gì nữa.” Hiệu trưởng Trịnh tuy lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ, nhưng giọng điệu vẫn tràn ngập sự dung túng của người làm cha.
Lăng Lăng nhớ đến ba mình, mỉm cười xé khăn giấy trong tay, từng sợi từng sợi xé thành mảnh nhỏ, rồi vo thành một cục…
Hiệu trưởng Châu nói: “Tôi nhớ A Hạo ở thành phố B đúng không, cháu nó thế nào rồi?”
“Hiện giờ nó còn bận bịu hơn cả tôi


Lamborghini Huracán LP 610-4 t