Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343044
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3044 lượt.
, tôi đến thành phố B ba ngày nay mà còn không tìm đâu ra cơ hội thấy mặt nó một cái.”
“Vậy nhân dịp này, gọi cháu cùng đến đây dùng cơm luôn đi. Tôi lâu rồi không gặp nó, cũng muốn nhìn xem một chút.”
“Để tôi hỏi nó xem.” Hiệu trưởng Trịnh lấy di động ra, gọi điện thoại. “A Hạo, tối nay con có rảnh không?”
“…”
“Chú Châu của con đến thành phố B họp… Chúng ta đi cùng lúc… Ừ, tối nay cùng nhau ăn bữa cơm, chú Châu hỏi con có thể tới đây không… Được! Không cần vội, lái xe cẩn thận con nhé…” Lúc hiệu trưởng Trịnh nói chuyện, các nếp nhăn trên khóe mắt đều giãn ra. Cúp điện thoại, ông vừa cười vừa nói với hiệu trưởng Châu: “Nó nói lúc còn ở trường đã gây không ít phiền toái cho anh, anh tới thành phố B, nhất định phải cho nó cơ hội chiêu đãi anh thật thịnh soạn… Thằng nhóc này, chả có tí tài cán nào cả, chỉ được cái làm xã hội thêm loạn.”
“Trong xã hội bây giờ, muốn có thành tựu thì phải giống như Hàng cầm tấm bằng Nature từ MIT về, hoặc giống như A Hạo hiểu chuyện trước sau, chứ cứ cắm đầu học hành làm việc như chúng ta đã không còn theo kịp thời đại nữa rồi.”
“Thật ra tôi không nghĩ A Hạo có thành tựu gì to tát, nó có thể tự chăm lo cuộc sống bản thân, đừng khiến tôi phiền lòng là tôi đã thỏa mãn lắm rồi.”
…
Họ lại hàn huyên một hồi về xu thế phát triển của Trung Quốc, người phục vụ dẫn một người trẻ tuổi đi vào, anh ta chính là con của hiệu trưởng Trịnh. Lăng Lăng tò mò nhìn qua, chỉ thấy anh ta dáng người rất cao, quần jeans đen, áo sơ-mi cotton sọc đen càng làm tôn lên vóc dáng cao to của anh ta. Khi Lăng Lăng nhìn rõ khuôn mặt tuấn tú của anh ta, cô không tự chủ được đứng bật dậy…
…
Người vừa đi vào nhìn thấy Lăng Lăng thoạt tiên rất kinh ngạc, lập tức nheo mắt, lộ ra ý cười: “Khéo thật nhỉ?”
Đúng là khéo hơn cả mong đợi, Lăng Lăng không thể nào ngờ cậu con khiến người ta thất vọng trong miệng hiệu trưởng Trịnh chính là Trịnh Minh Hạo. Cô càng không thể tưởng tượng được, Trịnh Minh Hạo ở đại học T gần năm năm, nhưng không một ai biết anh là con của hiệu trưởng Trịnh.
“Đã lâu… không gặp!” Cô nhỏ giọng nói.
“Các cháu biết nhau à?” Hiệu trưởng Châu nói.
“Bạn học thời đại học ạ.” Trịnh Minh Hạo ngồi vào chỗ trống đối diện Lăng Lăng, vừa cười vừa nháy mắt mấy cái với cô: “Miễn cưỡng cũng coi như là bạn bè.” Hai chữ miễn cưỡng từ trong miệng anh thốt lên, nghe ra quả thực vô cùng “miễn cưỡng”.
Lăng Lăng nhìn Dương Lam Hàng mặt không biến sắc đang ngồi uống trà bên cạnh, lại liếc qua hiệu trưởng Châu, phát hiện ông đang dùng ánh mắt kỳ quái nhìn mình chăm chú, cô nhận ra bản thân đã thất thố, bèn chậm chạp ngồi xuống. Hiệu trưởng Châu thân thiện tán gẫu với Trịnh Minh Hạo, Lăng Lăng cúi đầu đem cục giấy đã bị vo tròn gỡ ra từng chút, tiếp tục xé…
Lúc tới thành phố B, cô từng có ý đến thăm Trịnh Minh Hạo, còn muốn mời anh ăn bữa cơm, kể chuyện cuộc sống của nhau. Rốt cuộc cô vẫn từ bỏ ý định. Trước khi anh có bạn gái, cô không thể cho anh hy vọng, bởi ôm ấp hy vọng hão huyền đau khổ đến dường nào, cô là người hiểu rõ hơn ai hết!
Tình yêu giống như kéo căng một sợi dây cao su, người bị đau luôn là kẻ không chịu buông tay!
Xé nhỏ đến mức không thể xé thêm nữa, cô than nhẹ một tiếng, ngước mắt lên lại phát hiện trước mặt là một xấp khăn giấy. Cô vụng trộm nhìn thoáng qua Dương Lam Hàng, anh vẫn ung dung uống trà, đốt ngón tay cầm tách trà biến trắng, hàng mi khép nhẹ che khuất đôi mắt sâu thẳm của anh…
Thành trì ầm ầm sụp đổ, cô chìm đắm càng sâu trong sự quan tâm săn sóc cùng nỗi cô đơn của anh… Trà hoa nhài có thể kiêng, nhưng người đàn ông như vậy có thể từ bỏ sao…
Ánh mắt đương quấn quýt trên khuôn mặt anh thì điện thoại cô bỗng vang lên âm báo tin nhắn, cô lấy ra nhìn qua, là tin nhắn của Trịnh Minh Hạo: “Tại sao em lại ở đây?”
Cô liếc liếc mắt nhìn qua Dương Lam Hàng, Trịnh Minh Hạo lập tức hiểu ý, cười gật đầu.
Cô chỉnh điện thoại sang chế độ rung, gửi tin nhắn cho anh: “Không ngờ thầy Trịnh là ba của anh.”
“Giờ biết rồi, em có thể làm bạn gái anh không?!”
Cô ngẩng đầu trừng mắt với anh một cái, lại nhắn tiếp một tin: “Tốt hơn là anh sớm từ bỏ ý định đi, cho dù trên trái đất chỉ còn một người đàn ông, em cũng không đi theo anh!”
“Nếu trái đất chỉ còn mình anh là đàn ông, anh còn muốn em à?!”
Lăng Lăng dùng mu bàn tay khẽ che nụ cười trên khóe môi, cất di động. Lúc này ngẩng đầu lên, trong bát trước mặt cô đã được múc hơn nửa bát súp hải sản, trên đĩa có mấy con ốc đã được gỡ thịt. Cô nhìn thoáng qua mấy cái vỏ ốc phía tay trái Dương Lam Hàng, trái tim lại một lần nữa bị công chiếm: “Cảm ơn thầy Dương, em có thể tự lo được, không cần phiền thầy đâu ạ.”
“Ừ. Em cứ ăn tự nhiên, không cần làm khách.”
Cô gật gật đầu, ăn từng miếng thức ăn vô vị.
Di động lại bắt đầu rung. Lăng Lăng vừa lấy ra xem qua, suýt chút nữa thổ huyết: “Nếu trái đất chỉ còn hai người đàn ông là anh và Dương Lam Hàng, em sẽ chọn ai?”
Không lẽ biểu hiện của cô rõ ràng quá sao? Cớ sao người nào cũng có thể nhìn ra giữa họ có gì mờ ám, hoài nghi quan hệ của h