Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mãi Mãi Là Bao Xa

Mãi Mãi Là Bao Xa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343046

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3046 lượt.

ọ. Cô lặng lẽ ngước mắt, mới phát hiện tầm mắt Dương Lam Hàng đang chiếu tới màn hình điện thoại trong tay cô, hai hàng lông mày nhíu chặt.
Cô giống như học trò phạm lỗi bị thầy giáo tóm được, nhanh chóng đem điện thoại giấu sau lưng, lắp bắp nhận lỗi: “Thầy Dương, em xin lỗi! Bạn em thích nói bậy nói bạ, thầy nhất quyết đừng… để ý.”
Khóe miệng anh hơi động đậy, ghé sát cô nhỏ giọng nói: “Trong tình huống này ngồi gửi tin nhắn là rất không lễ phép.”
“Em xin lỗi!” Cô ngoan ngoan ngồi ngay ngắn trở lại, không để ý điện thoại ở trong túi rung lên từng hồi.
Cơm ăn được một nửa, hiệu trưởng Châu đang hỏi thăm Dương Lam Hàng tình hình du học ở Mỹ, hỏi anh học lấy bằng ở MIT áp lực lớn lắm có phải không, Trịnh Minh Hạo âm thầm ngoắc ngoắc tay với cô, chỉ chỉ ra cửa. Sau đó, anh nói với mọi người: “Cháu xin phép ra ngoài gọi điện thoại chút.”
Anh vừa đi ra, Lăng Lăng lại cảm giác di động rung lên kịch liệt. Cô cầm điện thoại ra khỏi cửa, cô vừa đóng cửa lại, điện thoại liền ngừng rung.
“Đến thành phố B tại sao không gọi điện cho anh?” Giọng nói của Trịnh Minh Hạo vang lên phía sau cô, cô quay đầu, thấy anh đứng dựa lưng vào tường, trên miệng ngậm hờ điếu thuốc. Anh đã không còn là cậu thiếu niên ngây ngô ngày trước, tóc ngắn gọn ghẽ, khuôn mặt cũng góc cạnh hơn, ánh mắt có thêm vài phần thấu hiểu sự mong manh của nhân tình thế thái, thoạt nhìn quả thực có thêm nhiều nét thành thục.
“Em với thầy Dương đến dự hội nghị, cũng không có tiện lắm.”
“Ngay cả gọi cuộc điện thoại cũng không tiện ư?”
“…” Cô im lặng.
“Phụ nữ không có lương tâm anh đã thấy, cớ sao lại gặp phải cô gái không có lương tâm đến như em chứ.”
Cô ráng nhẫn nhịn ấm ức trong lòng, nói: “Bây giờ anh đã nhìn rõ bộ mặt thật của em rồi đó, cũng chưa muộn đâu!”
“Dù sao em vẫn phải trả nợ anh, lát nữa ăn tối đi cùng anh đi.”
“Đi đâu?” Cô sợ tới mức lùi ra sau.
Anh nở nụ cười: “Em tưởng anh dẫn em đi thuê phòng à? Chú ý đạo đức cơ bản của sinh viên chút đi.”
“Anh!”
“Yên tâm, là đi xem phim.”
“Không được! Sếp quản em còn chặt hơn quản vợ, buổi tối trước chín giờ phải về khách sạn.”
“Anh giúp em thu phục hắn!” Nói xong, Trịnh Minh Hạo bảo người phục vụ: “Thêm một bát súp trứng ngô, đem hóa đơn lại đây.”
Lăng Lăng nản chí quay về phòng ăn. Thật là thất sách, tại sao cô lại sơ ý đem quyền quyết định giao vào tay Dương Lam Hàng chứ. Hiện tại cô chỉ có thể trông cậy anh có lương tâm, nhất quyết không được khuất phục áp bức quyền thế mà bán đứng cô.
******
Bữa ăn vừa chấm dứt, Trịnh Minh Hạo không thèm nhìn ánh mắt ra hiệu của Lăng Lăng, ngang nhiên nói trên bàn tiệc: “Thầy Dương, khó có dịp Bạch Lăng Lăng đến thành phố B, tôi muốn dẫn cô ấy đi dạo trung tâm thành phố.”
Mọi người ngồi đó đều sửng sốt, nhất là hiệu trưởng Châu, ánh mắt nhìn cô khỏi phải nói có bao nhiêu khinh thường. Cô cũng hiểu mình tất yếu sẽ bị khinh bỉ ít nhiều. Buổi sáng xuất hiện trong phòng Dương Lam Hàng, buổi tối lại cùng con trai hiệu trưởng Trịnh đi hẹn hò, phóng đãng đến cấp độ này thực sự khiến phụ nữ Trung Quốc chẳng còn chút thể diện nào.
Phản ứng của Dương Lam Hàng ngược lại rất bình thản, mỉm cười nói: “Cũng được. Chú ý an toàn, có việc gì thì gọi điện cho tôi.”
Đem cô bán đi nhẹ nhàng như vậy sao!? Vì tức giận, cô quyết định không để ý đến Dương Lam Hàng, ngay cả tạm biệt cũng không thèm nói. Anh rất vô tình, từ đầu tới cuối không thèm nhìn cô lấy một lần, đi xuống lầu, bước thẳng lên xe rời đi, bỏ cô lại trong đêm tối mịt mù, bên cạnh một người đàn ông “thèm muốn” cô đã lâu.
“Lên xe đi”. Trịnh Minh Hạo mở cửa một chiếc Audi TT.
“Của anh hả?” Lăng Lăng không kìm được vuốt ve một chút những đường nét khéo léo của chiếc xe. Đây là loại xe cô thích nhất, không khoa trương như Porsche, nhưng lại thể hiện rõ cá tính độc đáo của người sở hữu.
“Thế nào? Thích chứ?”
“Đủ phá sản!” Cô theo phương châm “mỗi ngày làm một việc thiện” giúp anh nhìn rõ chính mình.
“Anh mua trả góp thôi.”
“Càng phá sản!”
Cô ngồi lên xe, gài dây an toàn, từng món nội thất bằng hợp kim nhôm đều phát ra cảm xúc kim loại duy mỹ.
Trịnh Minh Hạo khởi động xe, lái vào ngã tư đường. “Anh dù sao cũng không thể cưỡi xe đạp chạy theo người ta đàm phán dự án được đúng không? Thời nay, mã ngoài quan trọng hơn bất kỳ thứ gì, em cho là người ta cũng như em chỉ nhìn vào nội hàm, không coi trọng bề ngoài à.”
Lăng Lăng mặc kệ anh, nhắm mắt lại, cảm nhận sự tăng tốc mà động cơ mạnh mẽ mang đến.
Trịnh Minh Hạo nói: “Em cũng thật tinh mắt, loại xe này bất kể là vỏ ngoài, cảm giác lái, hay tính an toàn đều là hạng nhất.”
“Đừng nói với em anh mua nó chỉ vì em thích, đánh chết em cũng không tin!”
“Em tới công ty anh làm, anh sẽ tặng em chiếc xe này.” Lời này nói ra, rõ ràng là giọng điệu ông chủ bao nhân tình.
“Hừ!” Lăng Lăng ngay cả lườm cũng không thèm: “Anh tốt xấu gì cũng tốt nghiệp đại học T, dù không nhớ được khẩu hiệu của trường thì cũng làm ơn chú ý phẩm chất đi!”
“Anh nói nghiêm túc đấy. Anh vừa nhận một dự án, đang rấ