Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1226 lượt.
ói không thông, ít nhất là theo ý anh mà nói.
Nghê Thiên Ngữ đi lên trước, mở cửa xe, ngồi xuống.
Mạnh Diên Châu nhanh chóng khởi động xe, lập tức đi ra ngoài, động tác của anh gọn gàng, tay áo nửa vén lên, lộ ra cánh tay mê người. Cánh tay của cô, hình như cảm thấy rất hứng thú, nhìn chằm chằm không thả, đường vân tráng kiện, hợp với ngón tay thon dài của anh, như mang theo hấp dẫn vô hạn.
Nói thật, cô có chút muốn sờ cánh tay của anh, muốn cảm thụ nơi đó một chút, nhuwgn chỉ suy nghĩ một chút mà thôi.
“Người ở bên cạnh anh lâu nhất mà anh còn nghi ngờ, không tiếc dò xét, anh đang thể hiện anh lợi hại dường nào hay là muốn chứng minh một mình anh là đủ rồi.”
Mạnh Diên Châu chợt tăng tốc, hơn nữa nhanh chóng rẽ, hơn nữa xe càng gần với viền đường cái, ven đường cũng có hàng rào, chỉ có vòng dây xanh cùng mấy cây cối to lớn, cây cũng không nhỏ. Giờ phút này anh lái xe nhanh chóng đi qua một thân cây, giống như một người tuyệt vọng lựa chọn tự sát, nhưng anh đạp phanh, đầu xe đến gần cây đại thụ chưa đủ 5 mét thì dừng lại, “Tôi phải nhắc cô, coi như bị tai nạn xe cộ, cô cũng là người chết trước.”
Nghê Thiên Ngữ miệng to hô hấp, thân thể bởi vì quán tính mà nhào về phía trước, nhưng vẻ mặt của cô cũng không lộ vẻ sợ hãi, cô quay đầu nhìn anh, nở nụ cười, có vẻ quỷ dị khác thường.
Mạnh Diên Châu đưa tay siết chặt cằm của cô, “Tôi lầm rồi, xem ra cô bị bạn trai cũ của cô kích không nhẹ, không tiếc tìm đến cái chết.”
Cô nhìn anh, có thể cảm nhận được trong cơ thể anh có một con dã thú nhỏ, hơn nữa có thể cảm nhận được nó không ngừng lớn lên.
Không ai đề cập đến chuyện xảy ra, vì vậy vẫn như cũ ở trên giường ân ái, theo bản năng lấy thân thể hai bên thỏa mãn dục vọng của nhau, không phải suy nghĩ về cái gọi là yêu hay không yêu,vì vậy đơn thuần lấy thân thể làm chủ đạo, tất cả trở nên thuần túy, chỉ vì nội tâm có cảm giác kích động kì lạ mà giãy dụa kịch liệt, sóng tình chuyển động, tất cả tự nhiên như vậy.
Sau khi xong chuyện, Nghê Thiên Ngữ còn nằm trước ngực của anh, tóc của cô bay loạn, dính chút sau lưng cô, đầu vai cũng có chút, một chút…. Khác thì rơi trước ngực của anh. Mồ hôi kết dính lẫn nhau, vây quanh như có như không, cô đưa ra một cái tay, ở trên ngực anh vẽ các vòng tròn.
Mạnh Diên Châu bộ dạng nhàn nhã, hơi híp mắt lại, nhìn hình dáng cô trong bóng tối.
“Tôi ghét nhất bị người lừa gạt.” Anh đột nhiên mở miệng, cùng lúc đó đưa tay bắt lấy tay cô, không để cho cô tùy ý di chuyển.
“Ai không ghét đây?”. Cô cười khẽ, cảm thấy lời này của anh cơ bản là sơ hở trong lời nói gay gắt, người nào thích bị người khác lừa gạt, để cho mình biến thành một kẻ ngu chứ.
Mạnh Diên Châu lấy tay vuốt đầu cô, giống kiểu an ủi, tựa như nói với cô: Ngoan, thật biết nghe lời.
Nghê Thiên Ngữ tiếp tục làm việc từng bước, mấy ngày nay không tính là có ngoài ý muốn, nếu như cô nhận được một hoa không tính là ngoài ý muốn. Bó hoa hồng rất lớn, trong phòng làm việc, hễ thấy hoa hồng trên bàn làm việc của cô, cũng không nhịn được nhìn qua hai lần, ngay sau đó liền mở miệng hỏi thăm, “Người nào đưa?”
Nếu như cô chỉ cười không nói, đối phương sẽ cho là, “Bạn trai sao?”
Cô không thể làm gì khác hơn là không tin tưởng ánh mắt người khác mà cười nói, “Không biết, không biết.” Suy nghĩ một chút, “Có lẽ là gửi nhầm đi?”
Cô mặc kệ người khác có tin hay không, tiếp tục làm việc. Thật ra thì, thấy bó hoa này, cô lại thấy thất vọng với Uông Minh Húc, bởi vì cô căn bản cũng không thích hoa, nhưng anh lại đưa tới như vậy, ngay cả hoa mình thích cũng không biết rõ, không khỏi khiến người ta cảm thấy thất vọng. Đồng thời nghĩ như vậy, lại mắng bản thân không biết điều. Không khỏi nghĩ đến cảnh tượng trong phim, nữ chính tham gia bữa tiệc bạn học tụ tập, sau đó nam phụ quỳ xuống hướng nữ chính cầu hôn, đang cầm một bó hoa hồng, nữ chính ở trước mặt mọi người, mỉm cười nói với nam phụ: Em không thích hoa hồng.
Nam phụ rất thất vọng, nhưng vẫn cầm hoa hồng mà đi. Bạn bè nữ chính cười với cô: Cậu ở đâu mà không thích hoa hồng, chỉ không thích người cầm hoa hồng kia thôi, nếu như cậu thích người đó, coi như người ta cầm cỏ dại ven đường, cậu cũng nhận, còn có thể kêu lên là thật đẹp.
Nghê Thiên Ngữ nhìn chằm chằm bó hoa này không khỏi thở dài một hơi, chiếm diện tích thì không nói làm gì, khó hơn là phải lấy về, hơn nữa cô ngay cả bản thân còn lười chăm sóc, huống chi là bó hoa này. Cho đến sau khi tan việc, cô lấy bó hoa này để xuống trang trí đại sảnh dưới công ty. Một bó hoa hồng, mặc dù cực kỳ đẹp mắt, nhưng người đã đi thật là xa, xoay người nhìn bó hoa một cái, cuối cùng không đành lòng, cũng xem như tấm lòng của người ta, trong tay lại có 5 cánh hồng.
Cô cầm hoa hồng ra ngoài, Uông Minh Húc đã lái xe ở chỗ đấy đợi.
Cô khẽ sửng sốt, cho đến khi xe của anh lái tới, ý bảo cô lên xe.
Nghê Thiên Ngữ cau mày, “Anh đi ngang qua sao?”
Uông Minh Húc cười, sau khi nghe được lời của cô, sắc mặt lập tức trở nên khó c