Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1231 lượt.
tốt nhất, một năm sau thì đi du học, lúc sắp trở về, lại bị tai nạn xe nghiêm trọng, đến bây giờ vẫn nằm trên giường hôn mê bất tỉnh.
Giang Dịch Hiên đối với vấn đề lại bình thường trở lại, “Anh trai à, vẫn như cũ, tớ cũng rất hài lòng, bác sĩ nói thân thể anh ấy không tiếp tục héo rút đi, như vậy tớ cùng bố mệ luôn cảm thấy có hi vọng, có lẽ một ngày nào đó anh ấy sẽ tỉnh lại.”
“Ừ, nghĩ thoáng một chút. Thượng đế đều chăm sóc cho cô gái tốt như cậu, có lẽ ngày nào đó cậu đi gặp anh ấy thì anh ấy sẽ tỉnh lại, gặp lại cậu thật tốt, bố mẹ cậu thật tốt, anh ấy mới không khó chịu.”
Giang Dịch Hiên cảm thán, “Trên đời, chỉ có một mình cậu là cảm thấy tớ là cô gái tốt.”
“Chớ đừng quên chồng cậu, cẩn thận trong lòng anh ấy lại không cân bằng…..”
Giang Dịch Hiên cười.
Nói chuyện điện thoại xong với Giang Dịch Hiên, Nghê Thiên Ngữ thở dài sâu một hơi, thay quần áo ra cửa. Cô phát hiện mình càng ngày càng bệnh hoạn, cô không muốn đi nói cho người khác biết, thật ra thì mẹ cô không kém như vậy, cô muốn sự ấm áp bí ẩn này làm thành hạnh phúc thuộc về mình, ai cũng không nói, ấm áp như vậy thì vĩnh viễn sẽ không chạy đi.
Một mình cô đi tới trước mộ Nghê Tử Nhứ, phần mộ này nhìn qua rất hoang vu, nhưng cô không muốn thay đổi,không muốn để phần mộ này sạch sẽ chỉnh tề, muốn tùy ý như vậy, ai cũng đừng tới quầy rầy an bình của Nghê Tử Nhứ.
Cô từ từ ngồi chổm trên mặt đất, nhìn Mộ bia đen nhánh kia, chữ phía trên rất lớn, bởi vì viết tên tuổi ít, người khắc bia này nói nhìn qua khá là đẹp đẽ.
“Khi còn bé, mỗi lần gặp lại mẹ cũng thấy sợ hãi, sợ mẹ sẽ mắng con, sợ mẹ sẽ đánh con, ánh mắt mẹ nhìn qua cũng thấy sợ, nhưng cho dù sợ như vậy, cũng không kiềm được muốn tới gần mẹ……”
“Con cố gắng học tập, thật sự rất cố gắng, bọn họ đều nói con thông minh, chỉ có mình con biết, thành tích con phải đổi lấy như thế nào. Con hi vọng mẹ giống như các phụ huynh khác, đi hỏi con mình thi được bao nhiêu điểm, như vậy con có thể đưa bài thi cho mẹ xem, để cho mẹ biết con gái mình rất giỏi, điểm thi rất cao…. Nhưng cho tới bây giờ mẹ không hỏi, ngay cả một lần muốn được mẹ cho cơ hội khích lệ với con cũng không có.”
“Khi đó mẹ , tính khí thật xấu, động một chút là mắng con, mà con cũng mặc kệ, chỉ cần mẹ mặc con, con sẽ nói ngày đó đã qua rồi…. sẽ không đánh con nữa, sẽ không ánh mắt căm thù đó nhìn con nữa.”
“Mẹ còn nhớ ngày đó mẹ mắng con là tiện nhân hay không….” Cô dừng một chút, không muốn khóc, nhưng không nhịn được, như có ý thức chủ quan của mình, liền rơi xuống, “Con rất khó chịu, thật sự rất khổ sở….. mẹ nhất định không nhớ rõ đi, từ ngày đó con tuyệt vọng với mẹ, con vốn cho con sẽ luôn bị coi thường như thế, sau lại phát hiện được sức chịu đựng của con không lớn vậy….. con thất vọng với mẹ, tuyệt vọng, không hề cầu xin muốn tình yêu của mẹ….. tại sao vào giây phút đó, mẹ cố tình đẩy con ra? Nếu như mẹ không đẩy con ra, để cho con chết như vậy, con cũng sẽ không trách, thật sự…….”
“Con ghét mẹ, từng hận mẹ, oán giận mẹ, nhưng con cũng yêu mẹ……” Cô vùi đầu vào xuống, “Con rất muốn biết, mẹ có yêu con hay không?”
“Là yêu nhiều một chút, hay hận nhiều một chút?”
Không có người trả lời, vĩnh viễn không có ai trả lời, vĩnh viễn không có ai nói cho cô biết, mẹ của cô có yêu cô hay không…. Không bao giờ biết được đáp án.
Nghê Thiên Ngữ nhận được điện thoại của Mạnh Diên Châu thì đã trở lại nhà trọ rồi. Thật ra thì mới qua mấy tiếng thôi, cô đã cảm giác thấy thật lâu, Mạnh Diên Châu muốn cô đi cùng anh tham gia một bữa tiệc, cô không từ chối, mặc dù cô cũng không muốn đi.
Mạnh Diên Châu dừng bước, Nghê Thiên Ngữ cũng chỉ dừng lại nhìn anh.
“Đi, cùng anh ta nói chuyện về kế hoạch XX một chút.” Mạnh Diên Châu ý bảo cô sang bên kia đứng cạnh một người đàn ông.
Nghê Thiên Ngữ cau mày, “Tôi lấy thân phận gì đây?”
“Cô cảm thấy cô là thân phận gì?”
Nghê Thiên Ngữ bĩu môi, không muốn cùng anh nhiều lời, vì vậy đi tới. Mạnh Diên Châu cũng đang ở bên kia nói chuyện cùng người đẹp. Nghê Thiên Ngữ làm bộ không nhìn thấy.
Chỉ chốc lát sau, Nghê Thiên Ngữ liền trở lại, “Anh ta hình như với kế hoạch này không có hứng thú lắm.”
“Lại đi.”
“Tôi để cho anh lại đi.”
Vẻ mặt của anh quá mức nghiêm túc, cô bị quỷ xui mới nghe theo lời mà đi, lần này thời gian đàm luận tương đối lâu, cô trở về có chút không hiểu, “Anh ta nói anh ta sẽ suy nghĩ…. Làm sao anh…. ừ, anh làm gì mà không tự mình đi?”
“Anh ta đối với phụ nữ bình thường tương đối khách khí.” Mạnh Diên Châu cười, nhưng sờ đầu của cô một chút, “Hơn nữa anh ta thích dũng cảm đá cửa sắt của người khác.”
Nghê Thiên Ngữ liền cười.
Có vẻ miễn cưỡng.
Nhưng cô cũng phát hiện ra, anh đến nói chuyện với mọi người, phần lớn cũng tìm hiểu trước sở thích của người ta, hơn nữa nhớ khá chắc, theo thói quen của đối phương mà dẫn tới đề tài yêu thích.
Cô đứng cách xa anh một chút như vậy, thật ra thì bọn họ không phải người chung một thế giới, trước kia cô đã sớm