Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341223
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1223 lượt.
t xa, nhìn thấy cậu bé là đi xa. Sau thì thế nào, em phát hiện chúng ta học chung một trường tiểu học, nhưng cậu bé ấy lớn hơn em mấy lớp, em luôn nghe được bạn học nói cậu bé rất giỏi, thành tích ưu tú, lúc đó em bắt đầu chú ý tới anh.”
“Anh là người nhuộm tóc đầu tiên ở trường chúng ta, khi đó anh học năm lớp 6, ông thầy đuổi theo để bắt nhuộm trở lại, anh ấy không chịu, cuối cùng anh bị thầy giáo bắt đứng úp mặt vào tường sân thể thao sám hối. Em cùng bạn học đi xem, anh đứng ở dưới ánh mặt trời cười nhìn mọi người, khi đó em nhìn vào ánh mắt anh mà cảm thấy, người bị vây quanh xem là chúng em.”
“Lúc học trung học cơ sở, anh tham gia đại hội thể thao thì bị gãy chân, nghỉ ngơi lâu. Khi đó trường cho anh về nhà nghỉ, mà bị lùi xuống một lớp, anh rất buồn bực. Em lại rất vui, bởi vì như thế mà thấy cách anh gần hơn……”
“Lúc học trung học cơ sở đó, thành tích của em trở nên cực kì tốt, thậm chí còn được nhảy lên một lớp, khi đó, em cùng anh học chung lớp rồi…. mà em không dám nhìn anh , ngay cả muốn nhìn anh thì cũng chỉ lặng lẽ dùng gương nhìn theo bóng dáng anh ……”
“Học cao trung rồi, quan hệ của chúng ta không tệ, anh chơi bóng rổ thì em đưng ở một bên nhìn…… khi đó em học múa thì anh vì em mà cố gắng lên, em thật sự cho là chúng ta ăn ý,chúng ta đang ở cùng nhau. Anh lùi một cấp, em nhảy lên một, giống như trời muốn cho chúng ta ở chung một chỗ, dù đây chỉ là em cho là như thế. Lúc học lớp 12 điền nguyện vọng, em cố ý để cho anh nhìn thấy trường em ghi vào…. Ngày đó phát thư thông báo trúng tuyển em mới biết, anh ấy ghi tên một trường của người khác…..”
“Em vẫn cho là, một ngày chúng ta sẽ ở cùng nhau, cho đến khi anh nói cho em biết, anh thích một nữ sinh……”
Cô nói tiếp, lại nhìn Uông Minh Húc, phát hiện anh gục ở trên quầy bar, đã ngủ rồi. Cô cười cười, thế này mà không nhẫn tâm ư, một người thâm tình thì một người ngủ, thật ra thì chúng ta có khi vô tình, chỉ là đối với người nào mà thôi.
Cô nhẹ nhàng mở miệng, “Anh thích một người, người đó không phải là em.”
Mạnh Diên Châu để cho cô nghỉ nửa ngày, cô đứng ở trước gương sửa sang một lúc, cố gắng để cho mình nhìn qua không giống như vừa bị chà đạp xong. Nhưng vẻ bề ngoài dưới trình độ thì chẳng được như ý, vì sau khi cô ra cửa, chỉ cần có ánh mắt nhìn sang, cô có thể cảm thấy đối phương đã nhìn ra được cái gì đó. Cô không khỏi thấy buồn cười, vốn không quan tâm, lại so đo làm gì.
Ngồi lên xe taxi, ngay cả tài xế cũng nhìn sang, ánh mắt cũng khác thường, quả nhiên là quấy phá trong lòng.
Cái gì cũng không muốn nghĩ, chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.
Xuống xe, lập tức đi về hướng chung cư. Tắm cũng không muốn, nhanh chóng chạy tới giường, nơi đó mới là chỗ ấm áp nhất.
Cô rất muốn ngủ, nhưng lăn qua lộn lại thế nào cũng không ngủ được, cuối cùng lại ngủ thiếp đi, nhưng trong đầu lại mơ màng thoáng qua nhiều đoạn ngắn. Cô cảm thấy như hồn phách rời khỏi thân thể mình, cô đi tới một chung cư tốt, trong căn hộ thiết bị đầy đủ, có thể nhìn ra có cả thiết bị được lắp đặt rất hao tốn sức lực. Cô ở trong phòng đi tới đi lui, không biết ở đây tìm ai.
Cô quay đầu lại thì mình đã bị đẩy ra, mà trước mắt cô đã có một người bị đụng văng ra ngoài, chiếc xe kia nhanh chóng chạy….. Người bị đụng đó chính là mẹ cô. Cô nhanh chóng chạy tới, mẹ của cô, người phụ nữ coi cái đẹp như sinh mạng, giờ phút này toàn thân đều là máu, cô liều mạng kêu to, ai tới cứu mẹ cô, ai tới giúp cô nói cho cô xem nên làm như thế nào……
Cô tự nói với mình, nếu như có thể khiến Nghê Tử Nhứ ở trong vũng máu tỉnh lại, cô nguyện ý trả bất kì giá nào.
Ngày đó lạnh, thật là lạnh, nước mắt che đi tầm nhìn của cô, cô nhìn thấy mẹ của mình cuối cùng cũng cười với mình, dù cô đã từng hy vọng nụ cười xa vời kia… Cười. Nghê Tử Nhứ vươn tay ra, cầm chặt tay cô, “Mẹ thực xin lỗi con….. Đối với con mà khống chế không nổi……”
Nghê Tử Nhứ khóc, vẻ mặt cứng ngắc cùng nước mắt. Nghê Thiên Ngữ ôm lấy thân thể vẫn còn độ ấm, cúi đầu, hôn khóe mắt của Nghê Tử Nhứ.
Cô muốn khóc, dùng cách điên rồ nhất trên đời mà khóc.
Ở trong mơ không ngừng khóc, tỉnh lại cũng phát hiện mình đang khóc.
Nghê Thiên Ngữ mở mắt, bởi vì bị nước mắt ướt nhẹp, như bị dính nhựa cao su, mở mắt ra cũng phí sức lực. Cô vuốt mắt vì lệ lắng đọng, lúc này mới bò dậy, đi ra phòng toilet rửa mặt. Giấc ngủ này, cô ngủ rất ít, cộng thêm thời gian cô lăn lộn khó ngủ, cũng chẳng tới một tiếng, nhưng cô cảm thấy mình già nua rồi, nếu như người khác nói vậy cô sẽ cảm thấy người ta già mồm, nhưng xảy ra với mình, lại thấy thật tốt.
Giang Dịch Hiên gọi điện thoại tới, hỏi tình hình của cô trong thời gian này, cô cười cười, che giấu cảm xúc không bình thường của mình. Sau đó lại chủ động hỏi tình hình của anh trai Giang Dịch Hiên.
Anh trai Giang Dịch Hiên là một người đàn ông ưu tú, từ lúc học trung học đã bắt đầu đi làm thêm kiếm học phí cho mình, thành tích hàng năm toàn đứng đầu, không nghi ngờ chút nào liền thi trường đại học