Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341255
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1255 lượt.
mất, cô lấy tay lau đi chỗ bị Mục Phong hôn. Mà quay về đến căn hộ, chuyện đầu tiên cô làm là tắm, dùng sức rửa sạch thân thể của mình, tay không ngừng chà, da thịt trắng nõn bị cô hành hạ tới mức đỏ bừng. Mà quần áo của cô, không chút do dự ném vào đồ bỏ đi.
Cô tắm thật lâu mới ra ngoài, an vị ngồi trên sân thượng cảm nhận gió thổi.
Giang Dịch Hiên muốn cô hạnh phúc, nhưng những người đó sống tốt thế, cô làm sao có thể hạnh phúc được?
Nghê Thiên Ngữ rời đi được mấy ngày, điều này khiến Hàn Tiệp bất ngờ, cô vẫn nghi ngờ về mục đích của Nghê Thiên Ngữ, đang tìm chứng cứ, thì đúng lúc này Nghê Thiên Ngữ từ chức. Hơn nữa Hàn Tiệp quan sát hai ngày nay, Nghê Thiên Ngữ không chỉ từ chúc, mà cũng tách ra hẳn với Mạnh Diên Châu, tất cả hành động như vậy khiến Hàn Tiệp không hiểu nổi, có lẽ ở góc độ cá nhân mà nói, cô cũng vui mừng. Nhưng cho dù Nghê Thiên Ngữ không có ở đây, thái độ của Mạnh Diên Châu đối với cô vẫn giống như trước, không có khác biệt gì, khiến cô có phần khổ sở.
Hàn Tiệp không muốn thái độ của Mạnh Diên Châu đối với mình lạnh nhạt như thế, mà Nghê Thiên Ngữ mới quan hệ với Mạnh Diên Châu không được bao lâu, tại sao cô ta có thể làm cho Mạnh Diên Châu đối với cô ta đặc biệt như vậy, thậm chí trong quá khứ mấy năm xưa mình cũng không được như vậy, chính vì thế mà khiến cô hâm mộ Nghê Thiên Ngữ, người phụ nữ kia làm được điều trước nay mình chưa làm được. Cô là người phụ nữ kiêu ngạo, mặc dù trong lòng rất để ý, nhưng thái độ của Mạnh Diên Châu, cô không tuyệt đối để cho mình chỉ sống trong tình yêu mà oán giận, cô hiểu rằng, một người phụ nữ đẹp nhất là khi họ sống tốt cho bản thân mình.
Hàn Tiệp có dùng chút thủ đoạn, lấy được hành trình sắp xếp công việc của Mạnh Diên Châu, hơn nữa cũng lợi dụng người để cùng tham gia tiệc rượu với Mạnh Diên Châu đi giao tiếp. Vốn không coi là tiệc rượu, đây chỉ là một buổi từ thiện, người làm chủ vì cảm kích mọi người đã đóng góp tiền nên mời mọi người tới chung một chỗ để mừng rượu. Bởi vì người đứng ra tổ chức là một doanh nhân lớn, cộng thêm đều làm từ thiện hàng năm ở đây, truyền thông cũng đưa tin rầm rộ, những năm gần đây vì các bữa tiệc từ thiện diễn ra không ít sự kiện, doanh nhân làm từ thiện như vậy nhưng cũng biết, bởi vì việc làm này công khai, vừa lấy được ấn tượng tốt trong con mắt công chúng, vừa hấp dẫn một nhóm lớn các công ty tham gia cùng. Xưa thay mặt Mạnh thị đều là Mạnh Vĩ Đình xuất hiện, nhưng năm nay thân thể Mạnh Vĩ Đình không tốt, liền để Mạnh Diên Châu xuất hiện.
Hàn Tiệp biết Mạnh Diên Châu nhất định sẽ xuất hiện ở những chỗ thế này, đây là cơ hội tốt nhất thể hiện mình trước mặt công chúng, khiến báo chí truyền thông cũng biết tới sự xuất hiện của anh, bây giờ Mạnh Diên Châu cần nhất là cơ hội như thế.
Lúc chuẩn bị đi, Mạnh Diên Châu nhìn thấy Hài Tiệp thì không vui vẻ lắm, Hàn Tiệp đại diện cho nhà họ Hàn xuất hiện, bất kể nói như thế nào cũng hợp lý. Thời gian gần đây, không ít người bên cạnh anh đã ám chỉ qua, nếu như có thể lấy được sự ủng hộ của nhà họ Hàn, anh tuyệt đối có thể nhẹ nhõm không ít. Hơn nữa Hàn Tiệp cúi người đợi tại Mạnh thị, rốt cuộc vì cái gì, trong lòng mọi người đều rõ. Mạnh Diên Châu nghe thế cũng chỉ ậm ừ, chỉ cười không nói, dần dà, những người đó không nói nữa.
Hàn Tiệp đợi Mạnh Diên Châu trả lời, nhưng không có gì, âm thanh của anh cũng không có. Cô không khỏi ngẩng đầu lên, phát hiện tầm mắt của anh bị thứ khác hấp dẫn, mặc dù anh còn phối hợp điệu nhảy của cô, nhưng sự chú ý đã sớm bị mang đi. Cô nhìn qua, thấy Nghê Thiên Ngữ ở bên cùng khiêu vũ cùng Mục thiếu, Mục Phong nói nhỏ với Nghê Thiên Ngữ, Nghê Thiên Ngữ mỉm cười cúi đầu, tất cả tâm tình bất giác đập vào mắt.
Hàn Tiệp thở dài, có những đáp án không cần phải nói cũng đoán ra được.
Bản nhạc kết thúc, Mạnh Diên Châu dừng lại, “Anh có chút mệt, thôi nhé.”
Hàn Tiệp gật đầu một cái, nhìn anh đi tới bên kia, vô tư uống rượu, xem đi, phương thức anh che giấu tâm tình mình cũng khiến cô thấy xa lạ.
Nghê Thiên Ngữ bị Mục Phong quấn nhảy vài điệu rồi, cô làm nũng không muốn tiếp tục, nói người thấy mệt rồi, Mục Phong cười cô, muốn rèn luyện cô một phèn, bảo đảm về sau không thấy bủn rủn, Nghê Thiên Ngữ khẽ khiển trách anh, lấy cớ đi toilet mới thoát khỏi được. Váy dài Nghê Thiên Ngữ đong đưa, Mục Phong nhìn dáng người yểu điệu của cô không khỏi nuốt nước miếng.
Mặt của Nghê Thiên Ngữ đi qua thì bình tĩnh, nhưng những ngày qua tính tình của cô hay nóng nảy kinh người, cô phải khống chế tâm tình của mình, để tránh làm ra hành động gì quá khích. Dọc đường có người muốn trò chuyện với cô, cô cũng không thèm nhìn tới một cái, không có tâm tình. Cách xa khỏi tiệc rượu một chút, cô mới cầm lên một điếu thuốc, động tác đốt nhanh chóng, hút nhanh chóng. Trước kia bà ngoại không có hứng thú gì khác, hút thuốc được coi là một, nhưng bà ngoại nói hút thuốc vì có thể không gây nhức đầu, cô lại thấy vì nó giảm bớt được đau buồn.
Điếu thuốc kẹp giữa hai ngón ta