Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341236
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1236 lượt.
ạt mãnh liệt. Cô chỉ cảm thấy đau, không có vui vẻ.
Anh vẫn không ngừng đâm vào, mỗi cái phát ra lửa giận nồng đậm. Anh dùng sức quá mức, lưng cô dán tường phía sau không ngừng ma sát, đã thấy máu……
Mồ hôi chạm vào vết thương này, cảm thấy đau hơn, giống như trên vết thương rót thêm cồn……
Vào lúc này, cô lại đang nhớ lại, xưa anh đối xử dịu dàng với mình. Có một lần, anh đi công tác mấy ngày, không có đưa cô đi. Sau khi anh trở lại, cũng điên cuồng như vậy, nhưng cũng vội vàng lấy tay chạm vào chỗ đâm vào đó, đẻ cho cô nhanh chóng chuẩn bị xong. Nhưng cho dù như vậy, anh thô bạo làm cho cô không chịu nổi. Anh rất thích cái loại đứng thẳng này, để cho lưng cô được hành hạ, một lần kia lưng cũng bị đau…. Nhưng sau đó, anh để cho cô nằm trên giường, bôi thuốc cho cô, cô không nhìn thấy vẻ mặt của anh, nhưng cô có thể tưởng tượng ra, đó là vẻ mặt dịu dàng.
Lần này, Mạnh Diên Châu căn bản nhìn cũng không muốn nhìn cô một cái. Anh chỉ kéo khóa lên, y phục đầy đủ, chỉ có cô là chật vật khong chịu nổi, vừa nhìn đã biết đã bị giày xéo thế nào……
Nghe được tiếng cửa đóng lại, Nghê Thiên Ngữ không thể nín cười, nước mắt cũng đang chảy ra, hay là đang cười nữa.
Cô khó khăn mà bò lên, sau đó tìm quần áo mà đi tắm. Đứng ở trước gương, cô nhìn dấu vết trên người mình, nào đỏ nào xanh, để cho cô không đành lòng nhìn thẳng.
Cô nhìn mình trong gương, lấy tay chạm vào mắt, “Khóc cái gì mà khóc, có gì phải khóc……” Cô chỉ người trong gương, như mắc bệnh điên vậy.
Sau đó nở nụ cười, đi tắm. Nhếch nhác, lại đau, không phải là tự mình bò dậy sao, có gì phải khóc.
Nghê Thiên Ngữ ở trong email gõ xuống đơn từ chức của mình, không do dự gửi đi. Sau cô lại viết một đơn, trực tiếp đưa vào phòng làm việc của Mạnh Diên Châu, để đơn từ chức trước mặt Mạnh Diên Châu. Mạnh Diên Châu cầm lên nhìn một chút, mới từ đống tài liệu ngẩng đầu lên, ấn đường ( điểm giữa hai hàng lông mày) cao vút, “Đây là ý gì?”
Nghê Thiên Ngữ chưa bao giờ cảm thấy phòng làm việc của anh quá lớn, giờ phút này cô lại thấy rộng, trống trải khiến cô muốn chạy trốn. Nhưng cô vẫn kiên định nhìn anh, anh có ngũ quan tuấn tú, có lẽ lý do bây giờ là do ít cười, lại thấy có chút lạnh, làm cho người ta muốn cách xa, giờ phút này anh dùng mặt đó hướng về phía mình, thật không nhìn ra được cảm xúc thật của anh là gì.
“Giấy trắng mực đen, anh nói tôi có ý gì là sao?”. Nghê Thiên Ngữ cũng nhìn anh, cũng không muốn ra vẻ sợ hãi.
Cô đứng nghiêm, giống như chuẩn bị đối mặt với một trận đánh ác liệt. Mạnh Diên Châu cảm thấy bất mãn và phiền não, mấy năm qua anh nhìn thấy không ít người, cũng hao tốn rất nhiều sức lực đi phân tích suy nghĩ của bọn họ, từ đó nghĩ ra các biện pháp đối mặt, nhưng anh tự nhận tốn bao nhiêu sức lực lên người cô, lại không biết rốt cuộc cô suy nghĩ cái gì. Không cách nào không cảm thấy thất bại, anh quả thật đoán không ra, không biết người phụ nữ này nghĩ cái gì. Dù cô ở dưới thân mình, anh cũng cảm thấy cô cách mình rất xa, anh luôn muốn bắt được chút gì đó, những mỗi lần chỉ cảm thấy rỗng tuếch, cái gì cũng không bắt được.
Anh không khỏi mỉm cười, “Tại sao?”
Mạnh Diên Châu trầm mặc không nói.
Nghê Thiên Ngữ cắn môi, “Thật ra thì, tôi cũng hiểu rồi, dù sao ngày hôm qua bị anh thấy, biết anh sẽ chủ động nói lời tạm biệt với tôi, hôm nay tôi lại nói trước. Người như anh, hẳn không có người phụ nữ nào chủ động nói chia tay đi, tôi làm như vậy, cũng là muốn khắc sâu dấu ấn trong lòng anh, hi vọng anh nhớ tôi. Nhưng xem ra Mạnh thiếu không thích cách làm này của tôi…….”
Cô thấy anh không nói lời nào, đi tới trước mặt anh, lấy tay vuốt mặt anh, cảm giác như xưa, cô cười như cũ, “Có muốn một lần cuối cùng không? Để làm kỷ niệm……”
Tay của cô cởi khuy cài sơ mi của anh, Mạnh Diên Châu bắt được tay cô, nhỏ giọng nói, “Tự mình đi tới phòng tài vụ lấy ba tháng tiền lương, về sau không cần đến nữa.”
Tay của cô cứng ngắc trên không trung, nhưng anh đã khôi phục bình tĩnh, thật giống như vừa rồi anh tức giận là cô nhìn sai rồi, anh liền biến sự tức giận thành khinh thường ở trên người cô.
Cô thở dài một cái, “Cám ơn Mạnh tổng rồi.”
Cô đi ra khỏi phòng làm việc của anh, còn không quên đóng cửa lại. Mạnh Diên Châu nghe được tiếng cửa, bút trong tay dừng một chút, cuối cùng không cho phép mình ngẩng đầu lên. Anh nghĩ như vậy cũng tốt, dù thế nào đi nữa bọn họ không phải là người si tình, cứ kết thúc như thế được rồi, anh không cần hao tổn thời gian lên người cô, tất cả trở lại quỹ đạo ban đầu, về phần phiền muộn trong lòng, có lẽ thật sự như cô nói, bởi vì người muốn rời đi là cô, vì vậy anh thấy không cân bằng.
Cô về chỗ làm việc của mình ngồi thật lâu, lúc này mới đứng dậy, từ từ dọn dẹp đồ đặc của mình. Về sau, cô không cần phải chú ý tới cánh cửa kia, không cần suy nghĩ buổi trưa anh sẽ ăn cái gì, không cần nhớ tâm tình mỗi ngày của anh. Tất cả đều kết thúc.
Thực ra không cần thiết, nhưng cô vẫn thuộc về bộ phận thư ký, nói cho một thư ký