Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341245

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1245 lượt.

dạy nên cách dùng từ cũng khác nhau, Nghê Thiên Ngữ trong lòng nghĩ chậm chọc, nêu dùng một từ lêu lổng mới thỏa đáng, “Cô tới đây chính là để hỏi tôi cái này?”
Tả Vi Linh không thích thái độ này của cô, không sao cả tới mức tận cùng, giống như người khác nói gì cô cũng không quan tâm.
“Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô, Mục Phong kia rất phức tạp, cô không cần có quan hệ với anh ta, đối với cô không có lợi.” Cô dừng một chút, “Tôi không hiểu vì sao cô tình nguyện hẹn hò với một người như Mục Phong, mà không muốn cho Uông Minh Húc một cơ hội.”
Nghê Thiên Ngữ cắn môi dưới, “Bởi vì, Uông Minh Húc là một người tốt, mà người như tôi chỉ xứng cùng với người như Mục Phong trở thành một đôi.”
Cô bỏ đi, không quan tâm Tả Vi Linh sau lưng có vẻ mặt thế nào, dứt khoát rời đi.
Tả Vi Linh đứng tại chỗ, nghe lời của cô xong sửng sốt chốc lát, Nghê Thiên Ngữ rốt cuộc là bắt đầu từ lúc nào mà thay đổi? Nghê Thiên Ngữ xưa không phải như vậy, mặc dù không thể là một nữ sinh khéo léo, nhưng biết đúng mực, đồng thời rất ít kháng cự lời khuyên của người khác.
Tả Vi Linh đuổi theo cô, kéo cánh tay cô, “Tại sao cô lại biến thành như vậy?”
Nghê Thiên Ngữ có chút khó nhịn, “Tôi trời sinh đã vậy rồi.”
Tả Vi Linh cũng không bỏ qua, “Chẳng lẽ là vì chuyện của dì? Có phải chuyện dì mất cùng Mục gia có liên quan phải không?”
Nghê Thiên Ngữ không mở miệng trả lời, nhưng thân thể lúc này đông cứng.






Mục Phong nhận cuộc điện thoại của Hòa Uông Du, ngồi y nguyên trước bàn đánh bài, ánh mắt anh nhìn bài, khi thua tiền thì sắc mặt lập tức trầm xuống. Bạn bè của anh cùng chơi bài liếc mắt nhìn nhau, đưa ánh mắt ra, đánh ra bài Mục Phong muốn, Mục Phong thắng mấy lần, sắc mặt lúc này mới khá hơn, chuẩn bị đi.
Mục Phong sốt ruột về đến nhà, người giúp việc trong nhà lập tức bưng trà đưa tới, mà hai chân anh bắt chéo ngồi trong phòng khách, gương mặt không kiên nhẫn. Lập tức có người đi lên lầu nói cho Uông Du, thiếu gia trở lại, rồi nhanh chóng lại đi xuống. Uông Du nhớ tới đứa con trai này liền thấy khó chịu, phân phó Vương Tả, “Bắt nó đi lên đây cho tôi.”
Vương Tả thở dài, lại đi xuống lầu, kết quả là Mục Phong cau mày, “Mẹ tôi rốt cuộc có sao không? Không có việc gì thì tôi đi đây.”
Vương Tả vội vàng đi lên lầu, Uông Du thấy Vương Tả trở lại, sắc mặt biến đổi thành sự tức giận, mới từ trên tầng đi xuống. Uông Du bảo các người giúp việc đi ra ngoài, lúc này mới đi tới trước mặt của Mục Phong, “Gọi bao nhiêu cuộc điện thoại cũng không về, trong mắt con còn coi ta đây là mẹ hay không?”
“Nếu như con không coi mẹ là mẹ, thì mẹ thấy con có nên trở lại không?” Mục Phong liếc nhìn Uông Du một cái, vẫn như cũ bắt chéo chân lên, động tác không thay đổi chút nào. Cái từ ‘Bố mẹ’ này, trong mắt anh chính là lời nói suông, từ nhỏ anh toàn ở một mình, mẹ anh trừ cả ngày nghiên cứu hoa ra thì còn điều tra xem chồng có đi lêu lổng với người phụ nữ khác hay không, cũng chẳng có niềm vui thú gì khác, cũng không quan tâm con trai mình có vui vẻ hay không, có đói không, có khổ sở không. Còn bố anh, mỗi ngày vội vàng cùng người phụ nữ khác ra vào chỗ nào đó, căn bản cũng không nhớ mình còn có một đứa con trai.
Uông Du tức giận, “Đây là thái độ gì? Phụ nữ bên cạnh có có đứa nào tốt? Nếu như con không phải con mẹ, mẹ mới lười quan tâm tới con, mẹ cho con biết tránh xa cái đứa họ Nghê này một chút, đồ ti tiện, còn tới quyến rũ con ta.”
Mục Phong thở dài một hơi, “Vui đùa một chút mà thôi, mẹ cho rằng con sẽ nghiêm túc?”
“Chơi cũng không được, tránh xa cô ta ra, có nghe hay không.”
Mục Phong quẹt miệng,căn bản cũng không coi đó là quan trọng.
“Đây là thế nào? Vừa về đã thấy cãi lộn rồi.” Mục Sâm đi về từ bên ngoài, liếc mắt nhìn vợ cùng con trai mình, đưa ánh mắt đặt trên người Mục Phong, “Đã về rồi hả, người một nhà liền ăn cùng một bữa đi.”
“Còn có hẹn với bạn, con đi trước”. Mục Phong cũng không thèm nhìn tới bố mình, trực tiếp rời đi, hoàn toàn không thấy ánh mắt của Uông Du.
Mục Sâm cũng đã quen, cũng không để bụng, nhưng Uông Dư tức giận không nhẹ, nhưng ở trước mặt chồng mình thì không ra vẻ chút nào. Mục Sâm nhìn Uông Du chằm chằm, “Con trai vừa trở về thì bà đã làm nó tức, chả có điểm gì tốt.”
“Con trai không trở về cũng là lỗi của tôi? Tôi thấy nó 8 phần là học từ ông, mấy ngày nay lại cùng với hồ ly tinh nào trong nhà đi?”. Bà nhìn chằm chằm Mục Sâm, “Ông không cần nói là không có quan hệ, dù sao sớm muộn tôi cũng biết.”
Sắc mặt Mục Sâm thay đổi, “Tôi nói rồi, bà tuổi đã cao mà vẫn thích suy nghĩ lung tung, tôi chỉ đi công tác mà thôi.”
“Thôi đi!”. Uông Du cười cười, “Không sợ nói cho ông biết, tình nhân bé nhỏ của ông được tôi tìm người đánh cho một trận, bây giờ mặt mũi cũng hỏng rồi, xem cô ta còn có cái gì để quyến rũ ông. Mục Sâm, ông chơi đùa với một người phụ nữ, tôi liền phá một, tôi xem là bản lĩnh ông lớn, hay bản lĩnh tôi lớn.”
“Bà……”
“Mục Sâm, ông xem tôi có dám không, dù sao cái gì tôi cũng không sợ, chỉ cần