Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341258
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1258 lượt.
a công ty do anh xuất hiện, mà quyết định sách lược cũng từ anh mà thực hiện, vì thế người chất vấn nghi ngờ cũng càng ngày ít đi.
Mạnh Diên Châu đứng ở cửa sổ phòng làm việc, anh đã đợi tới cơ hội này. Cho dù là kẻ địch, anh cũng có thể biến thành người của mình, khiến Mạnh Vĩ Đình cho rằng mình vĩnh viễn là kẻ ngốc, ông ta không ngờ, người một lòng trung thành với ông ta nay đã thành trợ thủ đắc lực của mình, thậm chí còn dùng nhược điểm của Mạnh Vĩ Đình giúp đỡ mình đối phó với ông ta.
Anh thở dài một hơi, bây giờ Mạnh Vĩ Đình không có ở đây, mà anh là cổ đông lớn nhất, lúc Mạnh Vĩ Đình trở lại, nhất định sẽ là niềm vui mừng lớn. Anh được nhiều thành công như vậy mà cảm thấy hưng phấn, trong tay cầm ly rượu, chống lại thủy tinh khổng lồ, chính anh vì bản thân mà ăn mừng.
Nghê Thiên Ngữ đẩy cửa phòng làm việc của anh, sau khi quan hệ của bọn họ thiết lập lại, cô liền trở về cương vị này, cô nhìn ly rượu trong tay anh, từng bước đi tới phía anh.
“Nếu như không có ý định uống rượu với anh, bây giờ có thể đi ra ngoài.” Mạnh Diên Châu xoay người, cũng không liếc nhìn cô một cái.
Anh ở trên xe gọi điện thoại, nói chuyện với Hàn Tiệp vẫn còn ở nước ngoài du lịch.
“Lúc em cho anh nhìn thấy hình, có phải không nói cho anh biết, cô ấy là người của Mạnh Vĩ Đình đúng không?”
Hàn Tiệp gần như sắp quên đi mục đích ban đầu của mình, âm thanh của cô hết sức bình tĩnh, “Em rất muốn biết, nếu như cô ấy là người của Mạnh Vĩ Đình,anh định thế nào đối với cô ấy?”
Mạnh Diên Châu trầm mặc.
Hàn Tiệp lắc đầu cười khẽ, “Nếu như anh không nghĩ ra chính mình sẽ làm như thế nào, không bằng không nên đi suy nghĩ về điều đó, nếu như sự thật không khiến mình vui vẻ, cần gì để cho mình khó chịu đây?”
Mạnh Diên Châu cúp điện thoại. Cũng tới được bệnh viện.
Dư Hà cùng Lương Vĩnh Như đều ở đây, một tấc cũng không rời. Lúc Mạnh Diên Châu vừa tới, ánh mắt của Dư Hà đã đỏ lên, xem ra truyền thống cũng không có phóng đại bệnh tình của Mạnh Vĩ Đình, anh đứng ở cửa phòng bệnh, nhìn ba người bên trong. Dư Hà nắm chặt tay Mạnh Vĩ Đình, Mạnh Vĩ Đình muốn bà đừng khóc, kiếp này bất hạnh lớn nhất của bà là gặp ông, để cho bà biết rõ kiếp sau mà mở to hai mắt, nhất định không cần gặp mình, cho dù gặp, cũng nên tránh xa.
Dư Hà càng khóc lớn, “Em hối hận không phải vì gặp anh, mà là vì sao không gặp sớm hơn chút, nếu như gặp anh sớm hơn, thì người phụ nữ khác cũng sẽ không cướp đi trái tim anh.”
Mạnh Vĩ Đình cười cười, “Đứa ngốc, nếu như em gặp anh sớm như vậy…. thì về sau anh gặp cô ấy cũng sẽ vứt bỏ em…..”
Nước mắt của Dư Hà lả tả rơi xuống, không yêu chính là không yêu, không có cách nào, làm cái gì cũng không được.
Lương Vĩnh Như ngồi ở đó, dung nhan tinh tế của bà đã sớm bị gỡ xuống, trung niên để tang chồng, già nua thì tang con mình, trên mặt hiện rõ vẻ tang thương của bà, nhìn một cái không sót gì, cô ngơ ngác nhìn Mạnh Vĩ Đình, “Con à, có phải con còn ngờ mẹ không?”
Nếu như không phải bà năm đó khư khư cố chấp, muốn nhằm vào 2 mẹ con kia, có lẽ người phụ nữ kia sẽ không chọn tự sát, có lẽ không có chuyện xưa. Con mắt Lương Vĩnh Như đỏ ngầu, nhưng nước mắt vẫn chưa rơi xuống, bà lại cười, bà cãi cả đời, rốt cuộc tính thua hay là thắng?
Mạnh Vĩnh Xương quả nhiên hung ác, trong lòng ông ta trừ con trai của ông ta ra, quả nhiên không có người khác. Ông ta chọn thời điểm thống khổ nhất của Hạ Chi Tình mà cứu cô ta, cũng cho Hạ Chi Tình một công việc, Hạ Chi Tình vẫn luôn nhớ tới ân tình của ông. Sau khi Mạnh thị xuất hiện nguy cơ lớn, cộng thêm lúc đó Lương Vĩnh Như hợp tác cùng đối thủ của Mạnh thị chống lại Mạnh Vĩnh Xương, Mạnh Vĩnh Xương lo lắng nguy cơ của Mạnh thị sẽ bị phát hiện, thì đó chính là đòn hủy diệt. Vì vậy ông lựa chọn dùng một hôn lễ dời đi tầm mắt của truyền thông, khi tất cả mọi người chú ý tới hôn lễ của ông, thì ông lại ở xung quanh tìm kiếm người đầu tư, không để ý gì tới hôn lễ. Người trên đời mắng ông từ bỏ vợ hiền, ông lựa chọn làm hôn lễ lớn, dùng cái này “chứng minh” tài chính của Mạnh thị cũng không xuất hiện nguy cơ. Sau khi hôn lễ, Mạnh Vĩnh Xương cùng Hạ Chi Tình có hiệp nghị, cô có thể tự do rời đi, nhưng cô đã nói rõ cô không có nhà, ở nơi nào cũng không sao.
Sau khi hôn lễ được một tháng thì Mạnh Vĩnh Xương mới phát hiện chuyện của Hạ Chi Tình và Mạnh Vĩ Đình, ông hơi giật mình nên khi tìm được Hạ Chi Tình, tức giận trách mắng cô không nói chân tướng cho ông biết. Hạ Chi Tình trầm mặc, chính cô cũng không nghĩ rằng sẽ gặp mặt Mạnh Vĩ Đình lần nữa.
Không đến bao lâu, Hạ Chi Tình mang thai, Mạnh Vĩnh Xương chỉ trầm mặc nói cho cô biết, đứa bé này chỉ có thể là con ông, ông sẽ không để cho Mạnh Vĩ Đình mang tiếng loạn luân trên lưng, con ông cần hôn nhân bình thường, cũng là người nối nghiệp của Mạnh thị, ông khong cho phép bất kì kẻ nào ngăn cản con đường của Mạnh Vĩ Đình.
Sau khi con của Hạ Chi Tình ra đời,lúc Mạnh Vĩnh Xương qua đời đem một nửa số cổ phần giao cho 2 mẹ con họ, người khác đều nói Mạnh Vĩnh Xương sủng ái người vợ nhỏ này. Chỉ có Hạ Chi Tình