Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341260

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1260 lượt.

biết rõ, ông rất hung ác, dùng phần cổ phần này ngăn chặn, cũng tự nói với cô ân tình của ông, để nhắc nhở cô, không thể cắt đứt con đường tốt đẹp của Mạnh Vĩ Đình.
Hạ Chi Tình căn bản không nghĩ tới việc sẽ quay lại với Mạnh Vĩ Đình, từ cái giây phút chia tay đó, bọn họ nhất định sẽ không có kết quả. Lương Vĩnh Nhu nhằm vào, bà cũng làm như không nhìn thấy, nếu như cô không có ở đây, có lẽ bọn họ cũng sẽ không nhằm vào đứa bé Mạnh Diên Châu rồi. Cô để Lương Vĩnh Như chăm sóc Mạnh Diên Châu thật tốt, cô sẽ theo ý muốn của Lương Vĩnh Như, cô lựa chọn để mình rời đi, như vậy có thể bảo toàn danh tiếng của Mạnh Vĩ Đình, đồng thời, cũng coi như là báo đáp ân tình của Mạnh Vĩnh Xương, đứng ở trên đường cái, thấy xe bắt đầu tới, cô nghĩ: Mạnh Vĩ Đình, em không hối hận vì đã yêu anh…..
Mạnh Diên Châu đứng ở cửa, có cảm giác mình dư thừa, lại đứng mấy giây, anh xoay người rời đi.
Sản phẩn mới của Mạnh thị rất thành công, một khi đẩy ra thị trường, liền được người tiêu thụ ủng hộ, công chiếm hơn một nửa thị trường, điều này làm cho mọi người trong công ty càng tin tưởng Mạnh Diên Châu hơn, mà ở bên ngoài, tên tuổi Mạnh Diên Châu cũng biến thành quyền thế mạnh.
Cho dù Mạnh Vĩ Đình không thể xuất hiện, tiệc rượu cuối năm cũng hết sức náo nhiệt, mà những người có tiếng tăm cũng nể tình chạy tới. Mạnh Diên Châu đứng trong một đám người cứng cỏi mà nói, lời nói không nhiều lắm, âm thầm trầm thấp uyển chuyển, sắc mặt thu lại, nhưng cảm giác cự ly trong mắt thế nào cũng mài không xong.
Nghê Thiên Ngữ đứng xa xa nhìn người nọ, càng ngày càng cảm giác xa lạ, thậm chí càng lúc càng giống Mạnh Vĩ Đình rồi. Cô thở dài, nhưng không biết mình lo âu cái gì.
“Người tình không để ý tới em, cho nên một mình uống rượu sao?” Mục Phong cười tà đứng trước mặt Nghê Thiên Ngữ, tròng mắt lóe lên tia lửa, dường như muốn đốt sạch cô.
Lòng Nghê Thiên Ngữ khẽ run lên, sau đó vừa nghĩ, hiện tại nhiều người như vậy, anh ta cũng sẽ không làm gì với mình, nếu như lời nói của anh ta đủ nhạy bén.
“Mục thiếu, đã lâu không gặp.” Cô mỉm cười liếc nhìn anh, “Trái phải ôm ấp nhiều mĩ nhân như vậy, còn có thể nhớ tôi, thật sự vinh hạnh.”
“Không có cách nào, ai bảo em khắc sâu ấn tượng với tôi như vậy!”. Mục Phong cười như không cười.
Nghê Thiên Ngữ ho khan một tiếng, cười nhạt, “Phải là trí nhớ của Mục thiếu không tệ.” Cô nhìn hướng của Mạnh Diên Châu, “Tôi còn có chuyện, xin lỗi không tiếp được rồi.”
Mục Phong lại kéo tay cô, “Đi gấp như vậy làm cái gì, xem lại mối quan hệ trước của chúng ta, cũng nên hàn huyên một chút mới đúng.”
“Tôi không cảm thấy, giữa chúng ta có thể có chuyện gì tốt để nói.”
Mục Phong nhìn Mạnh Diên Châu ở bên kia một cái, “Không bằng chúng ta nói chuyện một chút về Mạnh nhị thiếu gia, anh ta rốt cuộc có ma lực gì, để cho em không chút do dự bỏ tôi lại. Để cho tôi học được ma lực này, tránh cho phụ nữ lần sau lại bị đoạt đi.”
Nghê Thiên Ngữ mím môi, hoàn toàn không biết Mục Phong muốn làm gì.
“Chớ đừng nói lời nào, dù em biết Mạnh Diên Châu là một người có tiền, vì tiền mà bán thân thể của mình, cũng có thể nói anh ta có ma lực của đồng tiền.” Mục Phong cười.
Nghê Thiên Ngữ cắn môi, anh ta tới để sỉ nhục mình sao? Cố ý nói khó nghe như vậy, làm cho người ta nghe được, không chỉ cô mất mặt, mà cả Mạnh Diên Châu cũng mất mặt.
Mục Phong còn muốn nói gì, Mạnh Diên Châu vội vã đi tới, một tay ôm eo Nghê Thiên Ngữ, tầm mắt nhìn thẳng Mục Phong, “Mục thiếu vội vã chạy tới, chính là muốn đến gần bạn gái tôi sao? Đồn đại nghe rằng con mắt Mục thiếu coi phụ nữ là cỏ rác, xem ra bạn gái tôi phù hợp với thẩm mĩ của Mục thiếu rồi.”
Mục Phong trợn mắt nhìn Mạnh Diên Châu một cái, “Không có cách nào, tôi nhớ bạn cũ, đối với người phụ nữ tôi từng có quan hệ thì cũng nhớ.”
Mạnh Diên Châu ôm Nghê Thiên Ngữ rời đi, “Vậy chúng tôi sẽ không quấy rầy Mục thiếu hoài niệm nữa.”
Mục Phong cứ bị ném như vậy, nhìn đôi bóng lưng này, mắt càng hung dữ, Mạnh Diên Châu, một ngày nào đó tao sẽ cho mày biết kết quả vì đắc tội tao.
Mạnh Diên Châu đưa Nghê Thiên Ngữ đi chào hỏi, có lẽ danh tiếng bây giờ của Mạnh Diên Châu quá lớn, Nghê Thiên Ngữ trở thành thù địch với nhiều cô gái, vì vậy có người không cẩn thận đem rượu đổ vào người cô. Nghê Thiên Ngữ bất đắc dĩ, không thể làm gì khác là đi vào toilet xử lý lễ phục màu trắng của mình.
Mạnh Diên Châu nhìn bóng lưng của Nghê Thiên Ngữ, hiện một ánh mắt với người bên cạnh, đối phương lập tức hiểu ý, kiếm cớ đuổi cô gái đổ rượu ra khỏi tiệc.
Anh buồn chán với việc nói chuyện với người ta, trước kia, đúng là có trường hợp như vậy, anh phải chủ động tìm người nói chuyện, đối phương còn vênh váo tự đắc ra vẻ khinh thường, hôm nay anh đứng ở đây, cũng có một nhóm người vây quanh. Anh rốt cuộc biến thành hình dáng anh muốn, nhưng anh biết rõ, anh không vui, thật sự không vui.
Thậm chí anh có chút mê man, không biết mình làm tất cả vì cái gì, rất buồn cười.
Anh uống xong ly rượu đỏ, chuẩn bị lấy thêm một ly thì có người vỗ vào vai anh.
“Mạnh Diên C


Snack's 1967