Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341261

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1261 lượt.

hư gặp được người xấu…..”
Nghê Thiên Ngữ nhìn thấy anh không có ý định bỏ qua, “Là mẹ tôi.”
Cô nhìn chằm chằm vào anh, trong âm thanh không có chút độ ấm nào, trên mặt cũng không có vẻ mặt nào, như đang nói một chuyện cực kỳ bình thường. Ngày hôm qua cô bị đánh, liền bị đuổi ra khỏi nhà, cô đã ngồi ở đây một ngày một đêm. Cô bị đuổi ra, nhưng cô lại cảm thấy may mắn cũng may là mùa hề chứ không phải mùa đông. Sau khi người ta bị giày vò sẽ không hạ thấp ranh giới cuối cùng của chính mình, cuối cùng ngay cả mình đều vì suy nghĩ của bản thân mà thấy buồn cười.
“Mẹ ghẻ của cô?” Nửa ngày mới tìm được tiếng nói của mình, trong mắt anh, mẹ đối với con mình sẽ quan tâm đặc biệt, coi con cái mình thành tính mạng của mình mà che chở chăm sóc.
Cô trừng mắt nhìn, vẫn còn có tâm tình để cười, “Tôi hi vọng bà ấy như vậy.” Như vậy còn có thể thuyết phục mình, mình vẫn có mẹ thương yêu, chỉ là bà ấy không có ở đây mà thôi, “Mẹ ruột của tôi, không thể giả được, đúng rồi, tôi căn bản không có bố, ngay cả hình dáng ông ấy thế nào tôi cũng không biết.”
Tấm hình người đàn ông đó đã sớm bị Nghê Tử Nhứ đốt sạch không chừa, Nghê Tử Nhứ có lúc rất tuyệt tình(cắt đứt quan hệ) như thế.
Cô không biết vì sao mình lại nói điều này với anh, cô vốn không có ý định nói với người khác, không muốn nhận sự thương cảm từ người khác, huống chi người khác cũng không có cách giảm bớt đau đớn của cô đi một chút.
“Bà ấy như vậy là ngược đãi, cô có thể kiện bà ấy.” Qủa nhiên là thiếu niên, nhiệt huyết cùng cảm xúc mạnh mẽ như thế.
Nghê Thiên Ngữ nhìn anh nửa ngày, sự tức giận trên mặt anh như đâm cô một phát, “Anh muốn để tôi không còn một người thân nào sao?” Bây giờ cô không có bố, không có bà ngoại, chỉ có một người mẹ, cho dù bà đối với cô không tốt, cũng là người thân duy nhất của mình trên đời này, duy nhất.
Mạnh Diên Châu chu mỏ, thật sự anh không hiểu được tình cảm này, anh không có mẹ, cũng không biết ý nghĩa mẹ tồn tại như thế nào, “Tại sao bà ấy lại đối xử với cô như vậy?”
“Đại khái sự tồn tại của tôi là thất bại cả đời của bà ấy.”
Cô cũng đau lòng, có lẽ đã quen với loại đối xử này, suy nghĩ này khiến anh khó chịu. Nghê Thiên Ngữ không thích ánh mắt lúc này của anh, “Anh không cần phải thương cảm cho tôi.” Cô không cần sự thương cảm của bất kì ai.
“Tôi không thấy vậy.” Anh phủ nhận, “Tôi chỉ đang suy nghĩ, có mẹ sẽ có cảm giác như thế nào, nếu như tôi có mẹ, bà ấy sẽ đối xử với tôi thế nào?”
Nghê Thiên Ngữ nhìn anh một chút, đột nhiên vui vẻ lên, “Có lẽ bà ấy biết có đứa con trai kém cỏi thế này, sẽ muốn nhét anh vào trong bụng lần nữa rồi sinh ra.”
Cô vốn chỉ nói đùa, làm gì nói vô cảm như thế, người nghe lại cố tình, “Cô đang ghét tôi à?”
Cô vốn không thích cùng một loại người như anh, rõ ràng xuất thân đa số mọi người đều tốt, nhưng không biết quý trọng, thậm chí luôn cảm giác mình có không đủ, chuyện đương nhiên là muốn có tất cả, dĩ nhiên, Mạnh Diên Châu không phải là ngoài ý muốn.
“Cũng may, anh suy nghĩ nhiều.” Ngay mặt không nói,người nói xấu sau lưng là một truyền thống cổ xưa.
Mạnh Diên Châu không khỏi cảm thấy tức giận, “Cô nói láo.”
Cô nâng cằm lên, “Chẳng lẽ chính anh cũng cảm thấy mình chọc người ta chán ghét, cho nên có bản lĩnh tin người khác không ghét anh sao? Thiếu niên à, tự tin với mình một chút đi!”
Vì không biết gì, anh cảm giác cô nói chuyện khiến mình buồn cực kì, nhưng anh cũng không ghét cảm giác này.
“Tôi dẫn anh tới một chỗ.” Cô cười bí ẩn với anh.
Anh cảm thấy lúc cô cười thật là đẹp, nhưng cô rõ ràng không phải nữ sinh đẹp nhất anh từng gặp, lại làm cho anh có cảm giác đặc biệt nhất. Nghê Thiên Ngữ dẫn anh tới một nơi xa nhưng bốn phía rất yên tĩnh, xung quanh đều là cỏ, hơn nữa loại cỏ này rất dễ cắt vào da. Mạnh Diên Châu đi theo cô, phát hiện cô đi bộ rất nhanh, định tới một đồi rất cao, xa xa có thể nhìn thấy vài căn nhà, có điểm giống trong phim.
“Tôi rất thích tới đây.” Cô đi lên cực kì vui vẻ, “Có lúc không vui tới chỗ này hét to, hét xong thì tự nhiên cảm thấy tâm tình khá hơn.”
Cô đứng trên tảng đá lớn nhất, đôi tay đặt ở khóe miệng thành cái loa, “Tại sao cuộc sống của tôi lại là hình dạng này?”
“Mẹ không yêu con tại sao lại sinh ra con?”
“Tôi ghen tị bọn họ đều có một ngôi nhà hoàn chỉnh.”
“Bà ngoại, cháu rất nhớ bà.”
………….
Có một câu cô để trong đáy lòng, ai cũng không nói: Ai có thể cho cô một mái nhà đây?
Cô hét to một hồi, ngay cả mình cũng không biết hét những điều này, cô xoay người nhìn anh, “Ngẩn người cái gì, tôi cho anh biết, đây là phương pháp trị liệu tâm tình tốt nhất đấy, người bình thường tôi không nói cho đâu.”
Mạnh Diên Châu đột nhiên vui vẻ lên, nhìn ánh mắt mong chờ của cô mà hướng về phía xa hét lên, “Tôi ghét học tập, ghét đi học, ghét mỗi ngày làm từng bước……”
Nghê Thiên Ngữ yên vị ngồi một bên nhìn anh, đôi tay cô để đằng sau chống thân thể mình, mang nụ cười nhẹ nhõm. Đã từng có một thời gian rất dài, cô nghĩ rằng sự tồn tại của mình là một sai lầm, cho nên đến nơi này, nhưng cô k


XtGem Forum catalog