Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.
công bằng nhưng thực chất lại luôn đòi hỏi những giá trị đi kèm. Ở thành phố J này, những kẻ có quyền lực hơn anh nhiều như sao xa, những kẻ có tiền hơn anh cũng đông như kiến cỏ…vì vậy có thể ngoi lên được cái chức vụ giám đốc thị trường như hiện nay mà không bị “thương tật” đã là một kì tích rồi!
Chính bởi vì vậy, anh luôn coi trọng từng cơ hội đến với mình.
Cuối cùng sau N ngày chiến tranh lạnh, Lí Tử Duệ đã đặt tấm thiếp mời xuống trước mặt Hi Hiểu lúc đó đang mải bón bột cho con, phá vỡ cục diện im lặng suốt bao ngày qua: -Em xem đi!
Hi Hiểu liếc Tử Duệ một cái rồi mở tấm thiếp mời ra.
Mặt cô bất giác biến sắc.
Ngày 6 tháng 6, Lục Kỳ Thần và Kiều Việt sẽ tổ chức hôn lễ ở nhà hàng Thụy Cẩn, kính mời giám đốc Lí bộ phận thị trường Trụ Dương và phu nhân Nhan Hi Hiểu đến tham dự.
Cuối cùng cũng làm đám cưới rồi. Cô nhếch môi cười chua xót, chỉ là phản ứng trong một vài giây ngắn ngủi nhưng lại bị Tử Duệ nhìn thấy hết. Anh sa sầm mặt mày: -Anh hi vọng em sẽ vì đại cục…Nói thế nào đi nữa thì lần trước đầy tháng Đồng Đồng, người ta cũng đi có đôi có cặp!
Hi Hiểu ngây người, tấm thiệp mời nhẹ nhàng rơi xuống đất. Cô ngẩng đầu nhìn anh, cười tươi như hoa: -Đương nhiên phải đi rồi, sao có thể không đi cơ chứ?
Hợp đồng, âm mưu mới chỉ bắt đầu
Trong mắt của Hi Hiểu, lần này đi tham dự lễ cưới của Lục Kỳ Thần coi như là một lần đoạn tuyệt, kể từ nay đôi bên ai nấy đều có gia đình riêng, Lục Kỳ Thần sẽ không còn tư cách gì để chất vấn cô nữa. Còn về Đồng Đồng, anh ta giờ đã là chồng của người khác, càng không có tư cách để nhúng tay vào.
Sự ràng buộc về thân phận sẽ làm giảm bớt sự qua lại giữa đôi bên. Những người tình cũ ai nấy đều có gia đình riêng vốn dĩ là một chuyện đáng buồn, thế nhưng trong lòng Nhan Hi Hiểu lại cảm thấy vô cùng thoải mái. Cô đi đi lại lại trước cái tủ quần áo, suy nghĩ không biết bao lần nên mặc quần áo như thế nào. Cuối cùng, sau ba mươi hai lần quay sang hỏi Lí Tử Duệ nên ăn mặc như thế nào trong đám cưới của họ, Tử Duệ đã không còn đủ nhẫn nại nữa, mặt anh lập tức sầm xuống: -Nhan Hi Hiểu- Tử Duệ ngồi phịch xuống đầu giường: – Em nên hiểu rõ đây là đám cưới bạn trai cũ của em với người yêu của anh ta chứ không phải là đám cưới của em với anh ta. Em ăn mặc lộng lẫy quá để làm cái gì?
Hi Hiểu cố gắng đè chặt cơn bực tức của mình ở trong lòng: -Được rồi, nếu như anh không chê thì em mặc áo phông với quần bò đi tham dự nhé! Như vậy đủ nhanh gọn rồi chứ?
-Em….- Tử Duệ tức nghẹn họng không nói ra lời. Nghĩ đến tình trạng chiến tranh giữa hai người mấy hôm nay, với tính cách nóng nảy của Hi Hiểu, nếu lúc này mà chẳng may chọc tức cô thì hậu quả chắc chắn là anh sẽ phải đi dự hôn lễ một mình, như thế chẳng phải làm trò cười cho thiên hạ hay sao? Nghĩ đến đây, Tử Duệ liền đến bên tủ quần áo, nhấc một cái váy màu tím nhạt lên: -Cái này rất đẹp, anh thích em mặc cái này!
Bên tai Hi Hiểu đột nhiên vang lên giọng nói của Tử Duệ: -Hi Hiểu, em không dám nhìn à?
Ngẩng đầu nhìn Tử Duệ, trong lòng Hi Hiểu bỗng cảm thấy tức tối, cô đá một cái thật mạnh vào chân Tử Duệ rồi nghiến răng nói: -Tử Duệ, hôm nay anh rất muốn được thưởng thức mười “món” đại hình của nhà họ Nhan có phải không hả?
Chắc là bị đá đau quá nên Tử Duệ đành phải cầm cốc trà lên để che đi sự đau đớn và ngại ngùng. Hai người gườm gườm nhìn nhau, bỗng thấy mọi người đã bắt đầu ăn tiệc, đôi bên đành dừng cuộc chiến.
Cái gọi là ăn cưới chẳng qua chỉ là bỏ tiền ra để mua quan hệ. Mà bữa tiệc cưới ngày hôm nay rõ ràng là quá phô trương.
Lí Tử Duệ vô tình liếc thấy vị trí của hai người họ đang ngồi có đề biển “khách quý”, mà trong cả buổi tiệc cưới ngày hôm nay, những bàn khách quý như họ chưa có đến mười bàn.
Phóng tầm mắt ra xung quanh, Tử Duệ phát hiện ra ở các bàn khác đều có đề tên đơn vị, công ty, thậm chí còn có đến mấy công ty vẫn thường là đối thủ cạnh tranh với Trụ Dương.
Một buổi lễ thành hôn quá náo nhiệt, chẳng khác gì những buổi tiệc chiêu đãi của các doanh nghiệp lớn.
Một cảnh tượng thường thấy trong các buổi tiệc tùng đó là các vị khách mời trao đổi danh thiếp với nhau. Trong khi đó, những lời phát biểu của Kiều Tham Chính trước buổi tiệc lại càng khiến cho không khí của buổi lễ mang đậm mùi lợi ích. Anh sờ sờ vào cái túi trống không rồi quay sang nhìn Hi Hiểu bằng ánh mắt oán trách, bởi vì trước khi đi đã mất quá nhiều tâm sức trong việc tư vấn cho cô ấy mặc cái gì, đến nỗi quên mất cả yêu cầu cơ bản của một người làm thị trường.
Đang u uất thì đột nhiên bên tai vang lên tiếng chúc mừng không dứt, hai người vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Kiều Việt và Lục Kỳ Thần đi chúc rượu đến chỗ mình. Ngay lập tức, đám đông liền đứng dậy chúc mừng. Lí Tử Duệ bất thần nhìn sang Hi Hiểu đang ngồi bên cạnh mình, thấy cô mỉm cười rất tự nhiên, đôi mắt long lanh chẳng chút bối rối hay ngại ngùng.
-Cám ơn các vị đã đến tham dự lễ cưới của tôi và Kiều Việt- Lục Kỳ Thần cười nói vui vẻ rồi nghiêng người chạm cố