Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341599
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1599 lượt.
c với mọi người, những lời chúc mừng liên tục được gửi đến cho hai người. Đến lượt Hi Hiểu và Tử Duệ, Tử Duệ kính rượu Kiều Việt trước: -Cám ơn sự tín nhiệm của tổng giám đốc Kiều, chúc cho sự hợp tác của chúng ta từ nay về sau ngày càng tốt đẹp!
-Cũng chúc anh như vậy nhé!- Kiều Việt mím môi cười, vốn định nói gì thêm nhưng đột nhiên có tiếng gọi cô. Thế là chỉ còn lại một mình Lục Kỳ Thần ở lại. Tử Duệ cười nói: -Chúc tổng giám đốc Lục trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!
Nghe đến hai từ “quý tử”, ánh mắt Lục Kỳ Thần chợt lóe sáng nhưng ngay lập tức trở lại trạng thái tĩnh lặng như trước. Anh cười nói: -Có thể hạnh phúc được như giám đốc Lí là tôi đã thấy mãn nguyện lắm rồi!
Nói rồi anh hướng ánh mắt về phía Hi Hiểu: -Hi Hiểu, hôm nay em rất đẹp!
Mặc dù câu nói này chỉ mang tính xã giao nhưng đối với người trong cuộc lại khó tránh khỏi có chút tình tứ, ngọt ngào. Cảm nhận được ánh mắt khó chịu của Tử Duệ, Hi Hiểu cười giả lả: -Tôi lúc nào chẳng xinh đẹp, phải không Tử Duệ?
Tử Duệ bất ngờ bị hỏi đến nên hơi ngây người chưa kịp phản ứng ngay, nhưng chỉ vài giây sau, anh liền nở một nụ cười hài lòng rồi quay sang Lục Kỳ Thần nói: -Tổng giám đốc Lục- nụ cười trên môi Tử Duệ chợt tắt: -Sau này có chuyện gì mong tổng giám đốc Lục chiếu cố nhiều hơn!
Lục Kỳ Thần hơi khựng lại: -Đương nhiên rồi!- nói rồi Lục Kỳ Thần cầm ly rượu đi về phía trước, ánh mắt dừng lại ở Hi Hiểu: -Hi Hiểu, bạn cũ kết hôn, em là người đi trước, có chút kinh nghiệm nào thì giới thiệu cho anh với?
-Có đấy, tổng giám đốc Lục không nói thì suýt nữa tôi cũng quên mất!- Hi Hiểu gật đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm mà cô đã từng say mê kia: -Công tư phân minh, không thể tùy tiện để chuyện tình cảm xen vào công việc. Tôi với Tử Duệ trước đây là đồng nghiệp, chính bởi vì chuyện này là không ít lần tranh cãi!
Lục Kỳ Thần hơi nhíu mày, chủ động đến gần chạm cốc với hai người: -Lời của cô Lí đây thật có lí, mời các vị cứ tiếp tục ăn uống, tôi phải qua bên kia một chút!
Hi Hiểu ăn chẳng thấy ngon, không biết tại sao cô cứ cảm giác ánh mắt cuối cùng mà Lục Kỳ Thần nhìn cô như có ý gì đó, có một chút thất vọng, lại có vài phần mơ hồ và nguy hiểm. Hi Hiểu cúi đầu thở dài, cho dù nói thế nào đi nữa, khi có ánh mắt như vậy chứng tỏ anh ta đã hiểu rõ những gì mà Hi Hiểu nói.
Mấy tháng trời không hề qua lại, có lẽ anh ta chẳng có hứng thú gì với Đồng Đồng. Rất có thể đúng như những gì mà Tử Duệ nói, tất cả chỉ là do bản thân quá nhạy cảm, lo bò trắng răng mà thôi.
Có thể ánh mắt cuối cùng mà anh ta nhìn Đồng Đồng chỉ là để thể hiện chút lương tâm còn sót lại của bản thân. Và cô cũng chẳng cần vì vậy mà lo lắng không yên, vì thế mà làm đảo lộn cuộc sống của mình, vì vậy mà cảm thấy hai người vẫn còn dính líu với nhau.
Cô đang chìm đắm vào dòng suy nghĩ thì đột nhiên bên tai vang lên giọng nói của Tử Duệ: -Hi Hiểu, câu nói nói đó của em được lắm!
Cô ngây người: -Câu nào?
-Chính là cái câu mà em bảo Lục Kỳ Thần phải công tư phân minh ấy- Tử Duệ nhìn cô:
-Anh vốn nghĩ, với cá tính của em chắc chắn em sẽ nói tính cách chồng tôi không được tốt cho lắm, Lục Kỳ Thần, tôi cảnh cáo anh, sau này đừng có mà hợp tác với anh ấy!
-Em cũng định nói cái đó- Hi Hiểu cười chán ngán: -Nhưng nói rồi anh có nghe không? Lại chẳng bị anh coi như hòn đá cản đường công danh, ngày đêm căm hận, chửi rủa. Chi bằng cứ thuận theo tự nhiên, sau này càng phải cẩn thận hơn!
-Ừ!
-Anh định giành lấy đề án Thừa Trạch đấy à?- Hi Hiểu nhíu mày: -Chẳng phải nói là sẽ lấy những cái có quyền sở hữu của Đường Đô sao?
-Nghĩ đi nghĩ lại, anh đã thay đổi chú ý, chỉ cần giành được Thừa Trạch thôi. Thứ nhất, cái hạng mục ấy hiện nay chuẩn bị được khởi công, bắt tay vào ngay từ đầu sẽ tiện lợi hơn nhiều. Mà các hạng mục trước đây của Đường Đô đều đã bị mắc cạn quá lâu trong cuộc khủng hoảng tiền tệ, trong mắt mọi người đã có những ấn tượng không hay.
Giờ bắt tay vào đó, làm tốt thì không sao, một khi làm không tốt lại tự chuốc mệt vào người, thậm chí còn mang tiếng là thất bại thê thảm. Vì vậy làm đại diện cho mấy đề án ấy quá mạo hiểm…- anh dừng lại một chút: -Thứ hai chính là những yếu tố mà em đã cân nhắc. Nếu như Lục Kỳ Thần trong lòng có gì bất mãn, làm ra những chuyện không có lợi cho chúng ta thì Gia Thái vẫn có thể kềm chân một phần thực lực của anh ta. Em tưởng rằng Kiều Việt là con ngốc hay sao mà lại để cho anh ta ra tay với chúng ta dưới danh nghĩa công việc như vậy?
-Cũng chưa chắc là sẽ không xảy ra- Hi Hiểu cười: -Giả sử Kiều Việt biết rằng em có con với anh ta, có nằm mơ cũng mong em bị lăng trì ấy chứ!
-Thế nhưng thái độ của chúng ta rất cứng rắn, đứa bé chẳng có liên quan gì đến họ cả, hơn nữa trừ phi mang đi kiểm tra DNA, nếu không chúng ta chính là bố mẹ của nó- Tử Duệ cười nói: -Cô ta có thể là con ngốc sao? Ai lại đi tìm mọi cách chứng minh đứa bé ấy là con của chồng mình? Nếu như Lục Kỳ Thần cứ đeo bám không chịu buông tha thì có khác nào tự đâm đầu vào chỗ chết. Càng đeo bám chứng tỏ càng còn tình cảm, chắc chắn