XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.

dù sao cũng không thể thua kém các công ty khác được, thế nên liền một mình đi tìm Lục Kỳ Thần. Lấy danh nghĩa là vì chuyện công nên chẳng mấy chốc đã liên hệ được với Lục Kỳ Thần, hai người hẹn gặp nhau ở quán cà phê bên dưới công ty Đường Đô.
Đây là lần đầu tiên Lí Tử Duệ gặp riêng Lục Kỳ Thần. Vì yêu cầu của công việc nên Lí Tử Duệ đã đến quán cà phê từ sớm, nhưng không ngờ chỉ mười phút sau Lục Kỳ Thần đã xuất hiện.
-Chào tổng giám đốc Lục- Lí Tử Duệ vội vàng đứng dậy nghênh đón, chỉ thấy Lục Kỳ Thần vẫy tay gọi phục vụ: -Xin hỏi ngài muốn uống gì ạ?
Lục Kỳ Thần ngẩng đầu: -Trà xanh!
-Lần này tôi đến là vì muốn nói một chút về chuyện của Thừa Trạch…-Lí Tử Duệ đi thẳng vào vấn đề: -Tổng giám đốc Tôn của chúng tôi muốn chúng tôi giành được đề án này.
Có thể vì không nghĩ rằng Lí Tử Duệ lại đi thẳng vào vấn đề như vậy, Lục Kỳ Thần khẽ nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: -Giám đốc Lí, anh thật là thẳng thắn!
-Ha ha ha…- Tử Duệ bật cười: -Tổng giám đốc Lục cũng là người làm ăn, thời gian quý như vàng, thay vì nói vòng vo tam quốc, chi bằng cứ đi thẳng vào vấn đề cho đỡ mất thời gian!
Nói rồi anh lấy từ trong ví ra một tấm thẻ ngân hàng: -Đây là một chút lòng thành của công ty chúng tôi!
Ánh mắt của Lục Kỳ Thần đột nhiên trở nên sắc bén: -Giám đốc Lí định dùng cách này để giải quyết vấn đề sao?
-Tổng giám đốc Lục nói gì vậy, tôi chỉ muốn giành lấy một cơ hội cạnh tranh công bằng về trình độ mà thôi!- Lí Tử Duệ khẽ nhếch môi: -Theo tôi được biết có không ít người đến tặng lễ cho tổng giám đốc Lục, tôi thực sự rất sợ chúng tôi đi ngược với dòng chảy, sẽ khó mà có được tư cách cạnh tranh công bằng với các doanh nghiệp khác.
-Giám đốc Lí quả là người thẳng thắn!- Lục Kỳ Thần nheo nheo mắt: -Nhưng tôi cho rằng, đừng nói là cạnh tranh công bằng về trình độ, mà cho dù doanh nghiệp của anh có kém hơn so với các doanh nghiệp khác thì tôi vẫn coi trọng như nhau!
Lục Kỳ Thần cười mỉm: -Trong tay anh chẳng phải đang nắm được điểm yếu của tôi hay sao?
-Tôi không cho rằng đó là điểm yếu, ngược lại, những chuyện ấy chẳng liên quan gì đến anh hết- Lí Tử Duệ chột dạ: -Công tư phân minh, đúng là tôi muốn giành lấy cơ hội làm đại diện cho bên anh nhưng tôi muốn dùng phương pháp đàng hoàng để giành lấy chứ không phải là dựa vào những quan hệ dây dưa khác để kiếm lợi!
-Lần này anh đến tìm tôi, cô ấy có biết không?
Nhắc đến Hi Hiểu, mí mắt Tử Duệ liền giật giật: -Không biết!
-Tôi biết mà- Lục Kỳ Thần nhíu mày, khóe môi khẽ nhếch lên cười chua xót: -Nếu như cô ấy biết chắc chắn sẽ không cho anh đến- nói rồi liền ngẩng đầu lên: -Tôi đồng ý sẽ không có cái nhìn khác đối với các doanh nghiệp kia. Công ty Trụ Dương các anh với các công ty khác đều đứng trên cùng một vạch xuất phát. Tôi sẽ chỉ cân nhắc đến yếu tố thực lực, không để những chuyện khác can thiệp -Lục Kỳ Thần hơi dừng lại như đang tuyên thệ: -Anh cũng biết đấy, Thừa Trạch là hạng mục đầu tiên tôi thực hiện, tôi đâu dám lấy nó ra làm trò đùa?
Lục Kỳ Thần đã nói đến thế này rồi, còn nói nữa chẳng khác nào tự chuốc lấy khó xử cho mình. Lí Tử Duệ đành cất tấm thẻ ngân hàng đi: -Vậy thì tôi không dám ép. Nếu như đã có sự bảo đảm của tổng giám đốc Lục, công ty Trụ Dương chúng tôi sẽ mang đến cho anh một câu trả lời thỏa đáng!
Nói thêm vài câu xã giao khác, hai người ai đi đường nấy.
Lục Kỳ Thần lần này đã để lại ấn tượng sâu sắc cho Lí Tử Duệ. Lần trước gặp mặt ở bệnh viện trong tình huống gấp gáp, Lục Kỳ Thần trong kí ức của anh dường như vẫn chỉ là một thanh niên có gia thế tốt, mặc dù vừa phải vào tù nhưng toàn thân vẫn toát lên một khí chất thanh cao, giống như một đứa trẻ chưa trưởng thành, bình thản với tất cả mọi thứ xung quanh.Nhưng hôm nay gặp mặt, dường như anh ta đã thay đổi thành một con người hoàn toàn khác, hành động cẩn trọng, thái độ điềm đạm. Mặc dù so với những lãnh đạo của các doanh nghiệp khác trông vẫn còn hơi non nhưng trong đôi mắt đó luôn ánh lên những cái nhìn sắc bén khiến cho người khác không thể coi thường.
Về đến nhà, Tử Duệ không nói cho Hi Hiểu về cuộc gặp gỡ với Lục Kỳ Thần. Nhưng thái độ của Hi Hiểu hôm nay khác hẳn với ngày thường, cô chủ động tiếp nhận nhiệm vụ thiết kế đề án của Trụ Dương. Lí Tử Duệ hiếm khi thấy Hi Hiểu nhiệt tình với công việc như vậy thì không nén được tò mò: -Những chuyện này em cứ để cho họ làm là được rồi, cần gì phải làm cho mệt, mà Trụ Dương có trả tiền lương cho em đâu….
Hi Hiểu dừng tay đáp: -Còn không phải là vì anh hay sao?
-Vì anh á?
-Anh biết lần trước em giành được giải thường thiết kế quảng cáo là do ai chỉ đạo không?- nhìn thấy sự ngạc nhiên thoáng qua trong ánh mắt anh, Hi Hiểu gật đầu: -Không sai, chính là Lục Kỳ Thần đấy!
-Những ngày tháng ở bên anh ta, em không chỉ học được yêu mà còn học được bản lĩnh kiếm cơm sau này- Hi Hiểu cười nhạt: -Anh ta đã dạy em rất nhiều thứ, nói cho em biết khẩu vị của các nhà doanh nghiệp, nói cho em biết khách hàng cần cái gì, làm thế nào để sáng tạo…nói tóm lại, cũng nhờ sự dạy dỗ của anh ta mà em đã có được n